Home » Tâm Linh » Mất việc vì nghiên cứu ngoại cảm – Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải

Mất việc vì nghiên cứu ngoại cảm –
Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải

MẤT VIỆC VÌ HAM THÍCH NGHIÊN CỨU

Nguyễn Phúc Giác Hải hiện nay là một trong những người tiên phong trong lĩnh vực tìm hiểu điều kỳ lạ của con người. Vì đam mê nghiên cứu nên ông sẵn sàng chấp nhận tất cả để theo đuổi đề tài tâm huyết của mình. Ông Hải sinh năm Giáp Tuất, 1934 vào giờ Chính Ngọ, chính tay nhà tử vi nổi tiếng thời đó là Phạm Ứng Long (Nhì Lùng) lập lá số cho cậu bé, theo đó cậu bé này lắm tài, nhưng phạm tuần triệt cả hai cung Quan Lộc và Điền Trạch, một chút may mắn là “tuần triệt đắc địa”.

Hồi nhỏ đi học say mê môn vật lý và có ý định theo học ngành này. Đang là học sinh đã biết sáng tác truyện thám hiểm Tây Nguyên, tưởng tượng ra cuộc chiến tranh sinh tử giữa Voi và Sư tử. Truyện sau đó được in, được một người lớn đọc xong khen, nhưng cũng chê… vì Tây Nguyên làm gì có sư tử. Ông Hải nhớ lại, lúc ấy rất xấu hổ, nên quyết tâm lao vào học thêm môn sinh vật.

Ông Hải kể rằng: “Từ ngày tốt nghiệp Đại học Sư phạm về dạy ở trường Bổ túc Công Nông tôi đã ham mê nghiên cứu về những khả năng kỳ diệu của con người, như khả năng ngoại cảm, khả năng chữa bệnh từ xa… Khi được về làm việc ở Uỷ ban Khoa học Nhà nước tôi như cá gặp nước, ngoài công việc ở viện tôi còn lao vào nghiên cứu các hiện tượng lạ như chữa bệnh không dùng thuốc của cụ Nguyễn Đức Cần… Nào ngờ, có người không tin những gì tôi nghiên cứu là có thật, họ còn cho tôi là lợi dụng khoa học để tuyên truyền mê tín dị đoan và quyết định cho tôi ra ngoài biên chế nhà nước”.

Khoảng năm 1974, ông Hải chú ý đặc biệt về khả năng chữa bệnh kỳ lạ của cụ Trưởng Cần, vì hồi ấy chưa thể công khai nên ông âm thầm tiến hành nghiên cứu tìm hiểu. Một lần ông giới thiệu cho một quan chức đến cụ Trưởng Cần chữa bệnh và có hiệu quả. Đùng một cái ngày 19-5 tại họa đến, báo chí Hà Nội cho rằng cụ Trưởng Cần hành nghề “mê tín dị đoan”, phê phán việc làm của “một lão phù thuỷ và nhà khoa học”. Sau đó cơ quan xét kỷ luật ông Hải, nếu như ông nhận khuyết điểm thì chỉ bị xử lý nhẹ, tuy nhiên ông không đồng ý ký biên bản vi phạm pháp luật, nên giữa năm 1976 người ta buộc ông thôi việc.

MẤT VỢ VÌ MẤT VIỆC

Đúng là họa vô đơn chí!
Cú sốc không chỉ mình ông gánh chịu, vợ ông và hai con ông cũng vô cùng hoang mang… Thời bao cấp, bản lý lịch và biên chế nhà nước như hai lá bùa hộ mệnh. Ông nói: Có người gợi ý với tôi rằng muốn giữ được lý lịch trong sạch cho vợ con thì chỉ có con đường tốt nhất là … ra toà ly dị! Và vợ chồng tôi đã nghe theo như vậy!?”.

Nào ngờ cuộc ly hôn giả hoá thật! Năm 1977, bà vợ ông không chịu đựng nổi cuộc sống vất vả, nên mang hai đứa con rời Hà Nội đi tìm đường sống.

Khi còn là một nhà nghiên cứu, nguồn thu nhập chính của ông là viết báo về lĩnh vực ông say mê am hiểu là những tiềm năng con người, được độc giả đón nhận, nhưng từ khi nhận “án”, không tờ báo nào dám đăng bài của ông. Không kiếm tiền bằng ngòi bút được ông phải tự xoay xở ngày luyện thi đại học, đêm tay kìm tay búa làm đồ chơi trẻ con bán lấy tiền mua gạo và đóng góp nuôi con. Ông làm thơ về cái thời đen tối của mình:

Cũng kìm cũng búa cũng như ai
Khoa học đem ra chế đồ chơi
Con trẻ phen này đà thích thú
Giáo dục mầm non hẳn kịp thời.

Nhà nước phong người chức giáo sư
Còn ta há chịu kém người ư?
Luyện thi mấy trẻ ta là giáo
Không vợ mười năm hẳn là sư…

SỐNG LÀ PHẢI CÓ NIỀM TIN

Ông Hải nói trong hoạ có phúc, vì bây giờ ông được tự do nghiên cứu những gì trực giác mách bảo. Ngày ngày ông miệt mài đến thư viện đọc sách. Sau ngày giải phóng ông có dịp vào TP Hồ Chí Minh sục tìm trong các thư viện. Một số sách của ông viết trước đây được cho tái bản, có tiền, ông dành dụm tất cả để mua sách, đặc biệt mua được hai bộ Kinh Dịch của Ngô Tất Tố và của Phan Bội Châu. Từ đó ông bước vào nghiên cứu Kinh Dịch và ngộ ra rất nhiều điều.

Năm 1990 đơn khiếu nại của ông Hải đã đến được tay Phó Thủ tướng và ông được phục hồi công việc nghiên cứu khoa học. Nguyễn Phúc Giác Hải vui vẻ kể lại: Tôi vô cùng cảm động vì cuối cùng công việc nghiên cứu về tiềm năng con người của tôi đã không vô ích và có người hiểu. Điều ấy là quan trọng nhất! Tôi vô cùng sung sướng được tham gia cùng các đồng nghiệp và không đặt ra bất kỳ điều kiện gì về án kỷ luật 15 năm của tôi!

Ông tự kết luận chân lý cuộc đời: Người ta sống trên đời là phải có niềm tin, cho dù ngày hôm nay có đen tối như thế nào đi chăng nữa, làm khoa học thì càng phải có bản lĩnh!

ÔNG CHUYỆN LẠ VIỆT NAM

Hiện nay ông giữ cương vị chủ nhiệm bộ môn Dự báo tại Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng Con người thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam. Ông dành thời gian nghiên cứu về Nguyễn Bỉnh Khiêm, nhà lý học nổi tiếng thế kỷ 15-16 của nước ta, giải mã một số điều thú vị về Sấm Trạng Trình.

Giải thích vì sao ông quan tâm đặc biệt đến vấn đề dự báo và tiên tri, ông cho biết: “Đây là một vấn đề bí ẩn lớn nhất của khoa học. Vì sao một nhà ngoại cảm, không dựa vào những quan trắc nào lại có thể biết trước mọi điều sẽ xảy ra trong tương lai. Phải chăng trong vũ trụ đã có chứa một trường thông tin về vấn đề đó? Hiểu biết về vấn đề đó cũng chính là hiểu biết về mối quan hệ giữa con người và vũ trụ”.

Ông Nguyễn Phúc Giác Hải đang là cố vấn cho chương trình “Những chuyện lạ VN” trên VTV3, từ đó người ta thường gắn luôn thành tên của ông, đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng

ĐI TÌM TÊN NƯỚC VIỆT NAM

Ông Nguyễn Phúc Giác Hải nói:
“Đã từ lâu trong sách giáo khoa của ta không hề nhắc gì đến sự ra đời của quốc hiệu Việt Nam. Tên Việt Nam có từ bao giờ. Trong khi đó “Đại bách khoa toàn thư Anh” (Encyclopaedia Britannica, 1992 đã viết như sau: “Năm 1802, một triều đại mới đã hình thành ở Việt Nam (Đại Việt), do Nguyễn Phúc Ánh, một thành viên của hoàng tộc nhà Nguyễn ở Huế. Ông đã xoá bỏ được nhà Tây Sơn và thống nhất được đất nước. Nhà Thanh lúc bấy giờ là thời của Gia Khánh Hoàng đế, đã nhìn nhận vấn đề này như một việc đã rồi, nhưng một cuộc tranh cãi đã nảy ra về tên gọi của đất nước mới này. Nguyễn Phúc Ánh đề nghị gọi tên là Nam Việt, nhưng nhà Thanh đã đảo ngược hai chữ và đề nghị là Việt Nam. Cuối cùng hai bên đã nhất trí và Nguyễn Phúc Ánh trở thành vua của Việt Nam”. Một số sử liệu khác cũng nói vậy.

Một lần, khi nghiên cứu các tư liệu về nhà tiên tri Nguyễn Bỉnh Khiêm, tôi thấy hai chữ Việt Nam đã có trong tư liệu này. Điều đó làm tôi băn khoăn: Liệu Đại bách khoa toàn thư Anh và các sử liệu khác ghi như vậy có đúng không? Đó chính là lý do để tôi từ năm 1991 là một người “ngoại đạo” “nhảy sang” nghiên cứu lịch sử”.

Với sự nghi ngờ của người nghiên cứu khoa học Nguyễn Phúc Giác Hải đã lặn lội khắp trong Nam Ngoài Bắc để tìm những cứ liệu lịch sử. Điều ông rất tâm đắc là tới nay ông đã tìm thấy trên những bia đá có khắc hai chữ Việt Nam trước năm 1802. Đó là những tấm bia ở Chùa Bảo Lâm (1559); Chùa Phúc Thánh (1604); Thuỷ Môn Đình (1670)… Những cứ liệu này vô cùng quan trọng để tìm ra nguồn gốc tên gọi Việt Nam có từ bao giờ và ai đặt tên? Đây là cả một vấn đề lớn của lịch sử.

Ông cho biết dự định có đủ tiền sẽ bay sang thư viện Hoàng gia Anh, theo ông, ở đó còn lưu giữ được tấm bản đồ của một người Hoa trong đó có rất nhiều tư liệu quý để tiếp tục hành trình tìm danh xưng, quốc hiệu của dân tộc!

Nhìn vào đôi mắt ông, dù đã hơn 70 tuổi, trải bao thăng trầm mất mát trong cuộc đời mà vẫn thấy niềm tin và khoa học!

1
Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải (bên trái)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyên mục