Home » Tâm Linh » Phù thủy chữa bệnh – nhà ngoại cảm Nguyễn Đức Cần

Phù thủy chữa bệnh – nhà ngoại cảm Nguyễn Đức Cần

Phù thủy chữa bệnh – nhà ngoại cảm Nguyễn Đức Cần

Cụ Nguyễn Đức Cần sinh năm 1909 và mất năm 1983, địa chỉ số 86 làng Đại Yên, phường Ngọc Hà, quận Ba Đình, Hà Nội. Cụ sống trong căn nhà rộng, có vườn cây, nhiều hoa quả, mang nhiều dáng dấp thôn quê Việt Nam quen thuộc. Làng Đại Yên là một ngôi làng truyền thống nghề thuốc lâu đời của Hà Nội.

–> bài liên quan:

Cụ Nguyễn Đức Cần kể rằng cách chữa bệnh của tôi không học một trường nào cả. Từ khi còn ít tuổi, tôi đã phải bỏ nhà ra đi, mặc dù nhà rất giàu có. Tôi phải chịu khổ lên rừng Thái Nguyên mà học mới có thầy dạy, phải học khó nhọc lắm.

Cụ có khả năng chữa bệnh kỳ lạ, không trực tiếp gặp người bệnh, hoặc không chạm vào người bệnh. Cách chữa bệnh có tính chất thần bí ấy khiến nhiều người không hiểu và xem cụ như một Phù Thủy.

http://thienphatgiao.files.wordpress.com/2013/04/14.jpg

Cụ Nguyễn Đức Cần và Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải

PHƯƠNG PHÁP CHỮA BỆNH NGOẠI CẢM

Cụ Nguyễn Đức Cần có thể chữa bệnh cho người khác không cần dùng thuốc và thậm chí không cần tiếp xúc với bệnh nhân. Người bệnh có thể trực tiếp gặp cụ trình bày bệnh tật của mình. Sau đó, nếu cụ nhận lời chữa bệnh, bệnh nhân về nhà sẽ tự khỏi bệnh mà không cần uống thuốc và cụ không động chạm vào người bệnh. Có trường hợp cụ cho bệnh nhân một miếng giấy (gọi là Đạo), đặt vào chỗ đau, bệnh cũng sẽ khỏi. Nếu người bệnh đang ở nhà hoặc đang nằm bệnh viện, chỉ cần nhờ người thân đến gặp cụ, nếu cụ nhận lời hoặc cho miếng giấy chữa bệnh, người bệnh được chữa qua người trung gian đó cũng khỏi bệnh.

Cụ Nguyễn Đức Cần còn có thể chữa bệnh từ xa, không giới hạn khoảng cách. Cụ đã từng chữa bệnh cho người đang ở Canada, Tiệp Khắc, Đức… Người bệnh liên lạc với cụ thông qua thư từ. Ví dụ trường hợp bệnh nhân ở Canada viết thư về cho cụ trình bày mắc bệnh đau đầu, cụ trả lời: ”Sẽ khỏi”. Thế là bên đó người bệnh tự khỏi.

TÌM HIỂU NHỮNG NGƯỜI BỆNH VÀ BỆNH ÁN

1. Vũ Như Lộc, số nhà 33 Trương Hán Siêu, Hà Nội kể: Gia đình tôi là những bệnh nhân lâu năm của cụ, chữa bệnh chỗ cụ hơn 10 năm nay rồi. Tôi bị thấp khớp, sưng tay, được cụ chữa cho, tôi hoàn toàn bỏ thuốc. Khi tôi bị viêm bàng quang, mỗi khi đi tiểu là buốt vô cùng và chỉ dám mặc quần đùi thôi. Tôi lên cụ, cụ hẹn 7giờ tối mai sẽ khỏi thì đúng 7giờ tối hôm sau tôi đi tiểu, một viên sỏi to như hạt ngô bắn ra ngoài và tôi khỏi luôn bệnh viêm bàng quang. Con dâu của tôi khi sinh nở bị sót nhau, ra máu nhiều và sốt cao. Tôi đến cụ, cụ cho mảnh giấy, hôm sau về nhà cháu hết sốt. Cháu nội tôi bị chàm, cụ cho miếng giấy đặt lên trán, thế là khỏi. Đúng là một sự kỳ lạ.

Vợ tôi bị tâm thần từ ngày xưa, đã được bác sỹ Đặng Văn Chung chữa trị không khỏi, phải bán cả nhà đi mua thuốc chữa bệnh nhưng được một thời gian bệnh lại tái phát. Lên cụ, chỉ một thời gian ngắn vợ tôi ổn định. Năm 1974 được tin con hy sinh ở miền nam thì lại bị bệnh, tôi đưa vợ lên cụ chữa tiếp, hiện nay đã hoàn toàn bình thường.

2. Chị Sâm, vợ anh Nguyễn Tiến Thông, đại sứ Việt Nam ở Tiệp Khắc, chị bị mất ngủ liền 9 tháng. Chị Sâm đến gặp cụ trình bày: ”9 tháng nay con không biết giấc ngủ là gì, hoàn toàn ngủ nhờ thuốc. Cụ bảo: ” À, nếu vậy tôi sẽ chữa cho bà biết là Việt Nam còn giỏi hơn cả Tiệp Khắc. Tối nay tôi sẽ cho bà ngủ ”. Đến 7giờ tối hôm đó, chị ngáp lên ngáp xuống rồi ngủ thẳng một giấc tới sáng. Chị nói ba năm nay tôi không có một giấc ngủ ngon như vậy. Thư cảm ơn của gia đình chị Sâm vẫn còn lưu tại nhà cụ Cần.

3. Trung tướng Phạm Kiệt, bị ung thư ruột đã được mổ ở Đức, bác sĩ cho biết là không sống quá tháng 5/1974. Anh Phạm Kiệt được đưa đến gặp cụ Cần. Cụ bảo không chữa được nữa, nhưng mỗi lần đến gặp cụ về nhà anh cảm thấy khoẻ và vết thương không ra mủ. Anh được kéo dài thời gian đến cuối năm anh mới mất, tức là kéo dài thêm được 7 tháng.

CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU CỦA NGUYỄN PHÚC GIÁC HẢI

Như đã giới thiệu trước đây, “lão phù thuỷ“ mà Nguyễn Phúc Giác Hải nghiên cứu chính là cụ Nguyễn Đức Cần. Vì công trình nghiên cứu này mà cuộc đời của Nguyễn Phúc Giác Hải ba nổi bảy chìm. Câu chuyện được chính Nguyễn Phúc Giác Hải kể như sau:

Tôi có người bạn là anh Vũ Cường, giáo viên sinh vật và quen biết cụ Cần. Anh Cường kể tôi nghe nhiều về con người đặc biệt, chữa bệnh không dùng thuốc và coi đó là một sự kỳ bí. Anh Cường còn giới thiệu cho tôi một nhân chứng là trung tá quân y, bác sỹ Vũ Hữu Hiếu ở số 10 phố Lãn Ông, Hà Nội. Tôi đến tìm gặp ông Hiếu, ông có cho biết bị bệnh nhũn não (ramolissement cé rébra) và có đến chữa khỏi bệnh chỗ cụ Cần. Anh Cường đề nghị nên tìm hiểu cơ chế về trường sinh học trong cách chữa bệnh của cụ.

Tôi lên cụ lần đầu vào ngày mùng 6 Tết Giáp Dần (1974). Nhà cụ có tấm biển ghi không tiếp khách nhưng tôi cứ vào và thấy một số người bệnh đang ngồi chờ ở đấy. Tôi ngồi quan sát cụ tiếp khách, chữa bệnh. Lúc ấy có một phụ nữ xin cụ chữa bệnh tâm thần. Thấy tôi ngồi mãi mà không nói gì, không chữa bệnh như mọi người, cụ hỏi tôi: ”Thưa ông cần gì đấy ạ?”. Tôi trả lời: “Thưa cụ, tôi không đến để chữa bệnh. Tôi muốn đến để tìm hiểu về việc chữa bệnh đặc biệt của cụ. Nếu đây là sự thực chúng tôi sẽ giới thiệu dưới ánh sáng của khoa học”. Nghe vậy cụ trả lời: ”Vâng thưa ông, tôi chữa bệnh bằng cái đầu của tôi, nhưng người ta cứ bảo tôi là phù thuỷ”.

Tôi thấy cụ chữa bệnh không cần khám bệnh nhân, nên liên hệ khả năng thần giao cách cảm. Cụ có thể chữa bệnh cho người khác từ xa, thì tôi liên hệ đến thôi miên từ xa, có thể tạm hiểu là như thế. Tôi bắt tay vào thực hiện một số công việc.

Việc thứ nhất, tôi tìm những lá thư cảm ơn của bệnh nhân gởi cho cụ, đến gặp những người bệnh đặc biệt. Họ cho tôi xem hồ sơ bệnh án đã chữa ở bệnh viện nhưng không khỏi hoặc khó chữa trị. Sau khi đến gặp thì cụ chữa khỏi bệnh, đấy là một bằng chứng có căn cứ để khẳng định khả năng chữa bệnh của cụ Cần.

Thứ hai là tôi đến quan sát trực tiếp việc chữa bệnh của cụ, tôi chụp ảnh bệnh nhân trước và sau khi chữa bệnh. Ví dụ trường hợp ca bệnh vẩy nến, một loại bệnh toàn thân mọc mụn khô thành vẩy. Tôi chụp ảnh người bệnh ấy đầy những vẩy nến trên cơ thể. Cụ lấy một miếng giấy, bảo người bệnh đốt bên trên chậu nước rồi lấy nước ấy rửa chỗ đau của cơ thể. Sau khi rửa bằng nước đó hai tuần lễ đã bớt rất nhiều.

Thứ ba là tôi tìm hiểu bản chất việc chữa bệnh của cụ. Cụ chữa bệnh bằng việc nhận lời hoặc cho ngưòi bệnh một miếng giấy (đạo). Cụ nhận lời có nghĩa là cụ có thể điều khiển từ xa. Thế nhưng miếng giấy là cái gì? Nhiều tài liệu của thế giới có nói những nhà chữa bệnh bằng trường sinh học có thể tích năng lượng vào các vật dụng, như một cốc nước, một miếng giấy, một chiếc khăn, một quả cam… Bệnh nhân thông qua đó được nhận năng lượng và có thể khỏi bệnh.

Thứ tư là giai đoạn thực nghiệm. Tôi không uống được rượu, hôm ấy cụ mời tôi uống rượu thì mọi người bảo tôi cứ uống rồi cụ sẽ giải rượu cho. Tôi uống một chén rượu ngây ngất, mặt nóng bừng. Cụ cầm một miếng giấy tích năng lượng rồi bảo đốt trên cốc nước và cho tôi uống. Khi uống vào tôi cảm giác như có một cái mành mành chạy lách tách từ trên đỉnh đầu thả xuống, một trạng thái rất lạ, nhìn thấy ánh sáng chói. Tôi có tỉnh hơn nhưng không hết hẳn say. Tôi lặp lại thí nghiệm này cho anh Hoàng Phương, là một phó tiến sĩ toán lý. Tôi không nói cảm giác cho anh biết trước, Sau khi anh Hoàng Phương uống xong cốc nước thì anh tả lại cảm giác giống hệt như tôi đã cảm nhận.

Ngày 30 tháng 4 năm 1974 chúng tôi đề xuất với các cơ quan nhà nước quay phim để ghi nhận sự kiện làm tư liệu khoa học. Buổi quay phim tổ chức ngay tại nhà cụ Nguyễn Đức Cần, ba đoàn quay phim đến quay là xưởng phim Tư liệu khoa học, xưởng phim Quân Đội, xưởng phim Đài truyền hình, có hiện diện ông Lê Khắc, phó chủ nhiệm UB Khoa học Kỹ thuật Nhà nước, đại diện y tế, khoa học, Bộ Công an, Quân đội như thiếu tướng Kinh Chi, Đặng Quốc Bảo, và Công an Hà Nội làm nhiệm vụ bảo vệ. Hai bác sĩ tham gia phản biện: bác sĩ Bệnh viện Bạch Mai (giám định ca bệnh tóc kết), bác sĩ Bệnh viện Việt Xô (giám định ca bại liệt).

Hôm ấy đã ghi hình được hai trường hợp được cụ Cần chữa bệnh. Một ca bệnh tóc kết dính kèm theo chứng đau đầu. Cụ Cần đứng bên cạnh truyền năng lượng, một chị trợ lý dùng lược chải tóc người bệnh cho xuôi ra, chải một lúc lại bị tắc rối, chị ấy nói: ”Thưa cụ, xin cụ cho mở thêm ra, không thể chải được”. Cụ giơ tay điều khiển thì chải được tóc, một lúc thì tóc mượt. Chúng tôi tìm lại người bệnh ấy sau 15 ngày thì tóc vẫn mượt, và không bị đau đầu nữa.

Người thứ hai bị bệnh bại liệt, chân đã teo. Cụ nói ngay: ”Cái chân này không thể chữa khỏi ngay được đâu, nhưng tôi sẽ làm cho nó cử động”. Cụ điều khiển thì chân bại liệt cử động được, trước đó bác sĩ bệnh viện Việt Xô lấy kim châm nhưng chân không cảm giác, không cử động.

Sau khi quay phim, các bác sỹ phản biện phải công nhận buổi chữa bệnh của cụ Nguyễn Đức Cần đã đạt kết quả. Ngày ấy đánh dấu quan trọng trên chặng đường nghiên cứu ngoại cảm của chúng ta.

PHÙ THỦY HAY KHOA HỌC ?

Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải nói: Ấn tượng đầu tiên của tôi khi gặp cụ là lời ông cụ nói chữa bệnh bằng cái đầu của cụ. Đó là điều tôi chú ý và rất lôgich. Tôi chờ đợi câu trả lời như vậy. Dưới góc độ khoa học tôi hiểu rằng cụ đã chữa bệnh bằng năng lượng sinh học, hay nhân điện, phát ra từ bộ não của cụ. Thứ hai, cụ là một người có cái gì rất đặc biệt, cụ có đôi mắt rất sáng như phát quang.

Cần hiểu đúng danh từ Phù Thuỷ. Ở các nước, danh từ phù thủy để gọi người có khả năng đặc biệt, tìm nguồn nước chỉ với một cành liễu cầm tay, chữa bệnh không dùng thuốc mà dùng thần chú, đi trên lửa với bàn chân trần, tiếp xúc với những lực lượng vô hình… Nếu quả thật có những phù thuỷ như vậy thì phù thuỷ cũng là một hiện tượng mà khoa học cần nghiên cứu. Tiêu biểu như nhà nữ ngoại cảm Djouna Davitatxvili (Liên Xô) từng được gọi là mụ phù thủy, sau đó được phong danh hiệu tiến sỹ y khoa nhờ khả năng chữa bệnh chỉ bằng hai bàn tay…

Hiện nay Nhân Điện trở thành đối tượng nghiên cứu chính của Bộ môn Năng lượng Sinh học tại TTNC Tiềm năng Con người, và được ứng dụng rất nhiều lĩnh vực cuộc sống như: lúa nhân điện không dùng phân bón, không sâu bệnh; nhân điện dưỡng sinh phục hồi sức khoẻ; nhân điện cắt cơn đau ung thư giai đoạn chót; nhân điện chữa trị cao huyết áp, u phì tuyến tiền liệt…

Cụ Nguyễn Đức Cần nói bệnh của con người có hai loại: ”thân bệnh” và “nghiệp bệnh”. ”Thân bệnh” thì có thể chữa được, còn “Nghiệp bệnh” thì khó chữa,nghĩa là có người khỏi bệnh, có người không khỏi, thậm chí có người cụ không nhận lời chữa trị. Cụ bảo muốn chữa bệnh phải có “Đức”.

Ngày 17 tháng 6 năm 1982, một năm trước khi cụ mất, trong buổi phỏng vấn, cụ Nguyễn Đức Cần đã nói: ”Tôi chữa bệnh như vậy là làm lợi cho dân. Đó là điều tôi sung sướng. Tôi chỉ ước muốn mọi người đều có cơm no áo ấm, không bị ốm đau, thế thôi”.

Sau khi cụ Nguyễn Đức Cần mất, ngôi mộ của cụ cũng trở thành huyền thoại, nhiều người đến bên mộ cụ cầu khấn và cũng tự khỏi bệnh. Khi đo đạc bằng thiết bị chuyên dùng, kết quả bức xạ năng lượng tại mộ cụ hơn rất nhiều lần mức bình thường.

–> bài liên quan:

——————————————-
Tìm hiểu thêm về:

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*

Chuyên mục