Home » Tâm Linh » nhà ngoại cảm Đỗ Bá Hiệp

nhà ngoại cảm Đỗ Bá Hiệp

Mục Lục:

********************************************************

Nhà ngoại cảm Đỗ Bá Hiệp

Nhà ngoại cảm Đỗ Bá Hiệp có thể dùng mắt trần để tìm kiếm những gì bị chôn sâu trong lòng đất, vì thế hiện nay nhiều người đang cần đến anh để tìm kiếm những di hài của người thân bị thất lạc. Anh Hiệp còn có khả năng đoán định được hài cốt nào là của thân nhân nào, một điều mà các nhà khoa học khó giải thích nguyên nhân nào đã giúp anh có khả năng lạ lùng ấy.

1

Nhà ngoại cảm: Đỗ Bá Hiệp (bên phải)

Ðiều đặc biệt là anh Hiệp cũng như bao nhiêu người có khả năng nhìn xuyên lòng đất chỉ thực hiện các khả năng của mình khi cần thiết phải giúp đỡ ai hay làm việc đáng làm chứ không bao giờ dùng khả năng ấy để mưu cầu lợi riêng cả. Lúc đầu, nhiều người sống gần anh Hiệp không thấy có điều gì khác lạ ở anh ngoài công việc thường ngày là nghiên cứu khoa học. Dần dần những tin đồn về anh lan mãi ra khi biết anh có khả năng kì lạ, nhưng anh hay giấu giếm và không muốn mình trở thành mục tiêu cho mọi người bàn tán xôn xao.

Nhưng anh không còn giấu được nữa, nhất là sau vụ ông Nho ở Sài Gòn ra tận ngoài Bắc để nhờ anh tìm ngôi mộ của cụ thân sinh và anh Hiệp đã chỉ đúng nơi chôn thi hài của người quá cố một cách chính xác.

Hai vợ chồng ông Phạm Huy Nho hiện cư ngụ tại số nhà 27 phố Ðông Du – Sài Gòn. Trước đó khoảng 50 năm, gia đình ông Nho ở Hà Nội, sau đó ông Nho vào Sài Gòn lập nghiệp. Ðã bao lần ông và vợ đi Hà Nội để tìm mộ người cha nhưng không thể nào tìm thấy vì qua bao nhiêu năm xa cách, hơn nữa lại trải qua các cuộc chiến tranh bom đạn, ngôi mộ đã bị san bằng hoàn toàn.

Nghe tin anh Đỗ Bá Hiệp có khả năng phát hiện các thi hài trong lòng đất và các liên hệ thân thuộc của thi hài đó với thân nhân, ông bà Phạm Huy Nho đã hối hả đi Hà Nội. May mắn là họ đã gặp và được anh Hiệp nhận lời giúp đỡ.

Sau khi nghe ông Nho trình bày về ước vọng của mình, anh Hiệp ngồi yên lặng một lát, mắt nhìn vào khoảng không rồi chậm rãi nói với vợ chồng ông Nho:

Ông bà cứ yên tâm, thế nào tôi cũng tìm ra mộ cụ thân sinh của ông thôi. Theo tôi thấy thì mộ của cụ hiện đang nằm ở một vị trí gần góc một đám ruộng lớn, mai mốt tôi sẽ cùng với ông bà đến đó.

Anh Hiệp còn cho ông bà Nho biết thêm một số chi tiết khác về người quá cố như sau:

Ông cụ mất tại ngoại ô Hà Nội, tại làng Vẽ,khi đó khoảng 54 hay 56 tuổi. Riêng cụ bà thì mất tại Sài Gòn và cụ bà sống rất thọ, đến 90 tuổi.

Sáng hôm sau anh Hiệp cùng vợ chồng ông bà Nho đi xe đò về làng Ðông Ngạc. Làng này thường gọi là làng Vẽ (thuộc huyện Từ Liêm – Hà Nội). Khi ba người đi vào một vùng ruộng khô rộng lớn, anh Hiệp đảo mắt nhìn quanh như tìm kiếm cái gì rồi cuối cùng anh bước đến một khoảng đất, chỉ tay vào một nấm đất nhỏ ở góc ruộng rồi nói:

Đây chính là ngôi mộ cụ thân sinh của ông.

Sau đó anh Hiệp lại chỉ tay về một gò đất cao ở đằng xa và nói:

– Còn gò đất kia là nơi có ngôi mộ tổ của gia đình ông. Có lẽ ông không biết. Sau này nếu có điều kiện ông nên tu sửa lại cho đàng hoàng.

Hai vợ chồng ông Nho rất ngạc nhiên, họ sững người nhìn anh Hiệp và thầm hỏi tại sao người đàn ông xa lạ này lại biết rõ về mồ mả người thân của dòng dõi gia tộc họ được. Hai người còn đang ngơ ngác thì anh Hiệp lại chỉ tay xuống cái nấm đất nhỏ nơi góc ruộng và nói:

Tôi chỉ cho hai ông bà thêm một điều nữa để khẳng định dưới nấm đất này có hài cốt của cụ nhà. Đặc biệt nhất là cụ thường để râu hình chữ Nhân và khi mất vẫn để y nguyên kiểu râu ấy.

Ông Nho vô cùng kinh ngạc và xúc động vì quả thật bức ảnh của cụ thân sinh ông hiện còn thờ ở Sài Gòn cũng cho thấy cụ để râu theo kiểu chữ Nhân. Làm sao ở Hà Nội mà anh Hiệp lại có thể biết được mặt mũi, cách để râu của ông cụ? Nhưng điều kì lạ hơn nữa là sau đó anh Hiệp còn cho biết cuộc sống của gia đình ông Nho lúc ông còn bé. Anh Hiệp nhìn vào khoảng không như đọc từ những dòng chữ trong không gian rồi chậm rãi kể tiếp:

– Hồi đó, gia đình ông cũng thuộc vào hàng khá giả ở trong vùng. Cụ có ruộng vườn, nhà cửa nhưng sống đạm bạc. Có điều đáng nói là cụ rất xung khắc với ông.

Ông Nho nhìn vợ gật đầu mấy cái tỏ dấu hiệu công nhận điều anh Hiệp nói là đúng.

Một lát sau anh Hiệp lại hỏi :

Còn điều nữa,hình như anh có một người anh em ruột phải không?

– Dạ có! Tôi có một người em ruột.

– Nhưng anh ấy đã qua đời! – Anh Hiệp cướp lời.

– Phải, nhưng làm sao anh lại biết được?

Anh Hiệp lại nhìn vào khoảng không và nói :

Vì tôi đã thấy, tôi thấy họ đến trước mặt tôi, hai người – ông cụ và ngườithanh niên có gương mặt giống ông. Họ rất vui mừng khi biết hai ông bà đã có ý đi tìm mộ chí của họ để thăm viếng.

Tự nhiên một luồng hơi lạnh xuyên suốt vào cơ thể hai vợ chồng ông Nho khi nghe anh Hiệp nói câu đó. Rồi anh Hiệp lại tiếp lời:

Lòng thành tâm và tình máu mủ ruột thịt, sợi dây liên lạc tâm linh đã dẫn dắt họ đến. Tôi thường thấy được họ, họ ở cõi giới khác, họ cũng có thiện tâm và nhiều ao ước, không có gì để sợ sệt. Có điều là không hiểu tại sao tôi lại không thấy được ngôi mộ của người anh hay người em của ông?

Ông Nho nói:

– Tôi có người em trai đúng như anh đã nói. Em tôi đã mất lúc chưa đầy 30 tuổi và an táng tại tỉnh Nam Định.

Câu chuyện hai vợ chồng ông Nho nhờ anh Hiệp tìm ngôi mộ của cụ thân sinh chẳng mấy chốc lan truyền khắp Hà Nội, sau đó lan cả vào miền Nam. Nhiều người nôn nóng chờ đợi có dịp được gặp anh Hiệp để nhờ anh chỉ chỗ chôn cất của người thân đã thất lạc. Trong khi đó anh Hiệp càng ngày càng bận rộn trong công việc giúp đỡ nhiều người để tìm kiếm thi hài, phần mộ những người bị mất tích. Nhiều chuyện có thật kể về khả năng lạ lùng của anh Hiệp được mọi người truyền miệng và cả báo chí cũng đăng tải.

… Anh Hiệp sống với mẹ, vợ và hai con, trong một căn hộ quá chật hẹp của một chung cư rất bình thường. Anh giản dị rất mực, xuềnh xoàng trong ăn mặc, song lại giàu nhiệt tình, vô tư, trung thực và hào hiệp, đã giúp ai là chu đáo tận tình đến nơi đến chốn và tuyệt nhiên không cầu lợi. Chỉ có điều từ hai mươi năm nay, một ngàyanh chỉ ngủ có 2 tiếng mà vẫn cảm thấy bình thường.

Câu chuyện có thật sau đây đã chứng minh về khả năng kì diệu có tính cách siêu phàm mà anh Ðỗ Bá Hiệp đã có được. Có lần, một người đàn bà từ Mĩ sang Việt Nam với mục đích tìm kiếm thi hài của người con trai bà chết trận ở Việt Nam. Người lính Mĩ này đã tử trận trong một cuộc hành quân ở Tây Ninh. Khi đến Sài Gòn, bà chỉ có trong tay độc nhất một lá thư của con trai gửi cho bà trước khi tử trận, tuy nhiên bà rất tin tưởng rằng bà sẽ tìm thấy được hài cốt con vì bà đã nghe và tin rằng ở Việt Nam hiện đang có một người có khả năng siêu việt trong việc tìm hài cốt bị thất lạc. Bà đã liên lạc và yêu cầu được giúp đỡ.

Anh Hiệp đã sẵn sàng đi Tây Ninh với người đàn bà Mĩ cùng với một số nhân viên nhà nước. Khi họ đến được nơi mà theo linh cảm của anh Hiệp thì: “Tôi nghĩ rằng con bà ở khoảng đó”, họ xuống xe và đi bộ. Qua một khoảng cây cối rậm rạp, họ đến một bãi đất hoang có nhiều gò đống. Bỗng nhiên anh Hiệp dừng lại nhìn chăm chăm về phía trước rồi quay qua nói với người đàn bà Mĩ:

– Con bà đang đến đó, anh ta có vẻ hớn hở vì đã gặp được bà. Tuy nhiên anh ấy chạy khập khiễng.

Người đàn bà Mĩ vừa rơm rớm nước mắt vừa tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Trời ơi! Ông thấy con tôi sao? Ðúng, đúng là con tôi bị tật chân thấp chân cao.

Rồi bà lôi từ túi xách tay ra một tập ảnh trao cho anh Hiệp, nói:

– Ông hãy xem qua và nhận dạng con trai tôi có giống như người ông vừa nói mới chạy đến đó không?

Anh Hiệp đỡ lấy tập ảnh, vội vàng xem qua từng tấm rồi anh dừng lại ở một tấm hình, nói:

Thưa bà, đây chính là con trai bà.

Người đàn bà Mĩ run run đỡ lấy tấm hình, ép sát vào ngực mình, nước mắt tuôn tràn. Bà nghẹn ngào nói:

– Ông Hiệp! Ông là một con người siêu phàm, ông là ân nhân của tôi. Tôi chưa bao giờ thấy và biết được những sự màu nhiệm lạ thường như bây giờ. Ông đã chỉ đúng con tôi. Vậy xin ông hãy chỉ cho tôi hài cốt của con tôi…

Anh Hiệp lại dẫn người đàn bà Mĩ tiến về phía trước khoảng 20 thước rồi dừng lại. Anh đảo mắt nhìn xuống đất rồi chỉ tay vào một vùng đất đầy cỏ rậm, anh nói với những người đi theo :

– Chúng ta hãy đào ở chỗ này. Tôi nghĩ hài cốt của người lính Mĩ ấy đã được vùi vội vàng tại vị trí này.

Tức thì những lưỡi cuốc, xẻng lẹ làng đào xới cỏ và chỉ mười phút sau đã lộ diện bộ hài cốt.

Chuyện lạ về khả năng thần bí của anh Hiệp ngày càng được lan truyền. Ngay cả các nhà khoa học, các nhà địa chất, những chuyên gia khoa học nước ngoài được chứng kiến tận mắt những gì anh Hiệp đã làm đến nay vẫn chưa tìm ra được lời giải đáp.

Nguồn: LIÊN HIỆP KHOA HỌC CÔNG NGHỆ TIN HỌC ỨNG DỤNG UIA (uia.com.vn)

| Mục Lục | Bài tiếp theo |

————————————————
Tìm hiểu thêm về:

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyên mục