Home » Bí ẩn - Khám phá » Khoa học “điên đầu” vì công trình khảo cổ phức tạp hơn cả kim tự tháp Giza

Khoa học “điên đầu” vì công trình khảo cổ phức tạp hơn cả kim tự tháp Giza

Cho đến nay, giới khoa học vẫn chưa khám phá hết bí mật của công trình 12.000 năm tuổi này.

Các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” so sánh hai công trình khảo cổ vĩ đại của nhân loại là: Kim tự tháp Giza ở Ai Cập và pháo đài cổ Puma Punku ở Bolivia về độ phức tạp do liệu rằng cả hai đều được chế tác từ những công cụ thô sơ?.

Puma Punku nằm cách thành phố La Paz ở vùng núi Andes. Những viên đá cự thạch ở Puma Punku được coi là một trong những viên đá lớn nhất và phức tạp nhất từng được tìm thấy trên bề mặt của hành tinh này.

Thậm chí, theo một số chuyên gia nhận định, Puma Punku còn phức tạp hơn kim tự tháp Giza nổi tiếng của Ai Cập.

–> bài liên quan:  Puma PunKu – Nơi biến các Kim Tự Tháp thành trò trẻ con

Công trình khảo cổ phức tạp nhất từ trước đến nay

Trong thực tế, một số người đồng ý rằng Puma Punku rất độc đáo trong cách mà nó được xây dựng. Ngoài ra, nhờ hình dạng và vị trí đặc biệt mà những viên đá cổ đại ở đây trở thành một trong những địa điểm khảo cổ học hấp dẫn nhất hành tinh.

Những viên đá cự thạch được lắp ráp vô cùng chặt khít dù không dùng bất cứ loại vữa kết dính nào.

Nếu bạn nhìn chăm chú và kỹ lưỡng vào những viên đá, bạn có thể thấy một số công trình đá rất phức tạp giống như những người xây dựng cổ xưa đã từng sử dụng các cụ tiên tiến.

Điều này làm dấy lên tranh cãi về việc liệu rằng công trình đá cổ Puma Punku có sử dụng công nghệ hiện đại hay phải chăng người ngoài hành tinh đã can thiệp vào di tích này?

Loại công nghệ gì đã giúp những người cổ đại ở Puma Punku tạo nên một công trình vĩ đại cách đây tới hơn 12.000 năm? Công cụ thô sơ chăng? Suy luận này có vẻ bất hợp lý.

Các nhà khảo cổ cho biết, công trình đá cổ Pima Punku đạt đến vẻ đẹp hoàn hảo với những góc vuông sắc cạnh và nhẵn mịn như thủy tinh, giống như thể chúng được tạo ra bởi máy móc hoặc thậm chí là thiết bị laser.

Với những bí ẩn chưa có lời giải đáp, Puma Punku vẫn là điểm đến thu hút sự tò mò của rất nhiều khách du lịch khi muốn tìm hiểu những nền văn minh cổ xưa ở vùng Nam Mỹ.

Điều khiến các nhà nghiên cứu lúng túng đó là rất nhiều công trình cổ ở Peru, Bolivia và Trung Mỹ cũng có những bức tường được lắp ráp vô cùng chắc chắn giống như vậy.

Những bí ẩn về Puma Punku càng khiến cho các nhà nghiên cứu tò mò về nền văn minh cổ đại từng tồn tại ở khu vực Nam Mỹ.

Nằm cách hơn 70 km về phía Tây của La Paz ở vùng núi Andes là khu phế tích cổ bí ẩn có tên gọi là Puma Punku, một khu vực được xem là pháo đài cổ đại của người… ngoài hành tinh. Bởi, tại đây người ta tìm thấy những viên đá cự thạch, được xem là một trong những tạo vật lớn nhất trên hành tinh, với chiều dài gần 8 mét và nặng hơn 100 tấn. Trên thực tế, Puma Punku là một khu phức hợp đền thờ hay nhóm công trình khổng lồ, thuộc khu vực Tiwanaku gần Tiwanaku, Bolivia…

 

Công trình hiện đại của quá khứ

Trong khi mọi người đang bàn luận mức độ chính xác đến kinh ngạc của những tảng đá trong quần thể công trình cự thạch Puma Punku, và cách thức họ đã vận chuyển những khối đá khổng lồ nặng đến hàng trăm tấn này, dường như không ai từng băn khoăn tự hỏi điều gì đã xảy đến với công trình này từ hàng ngàn năm về trước và dịch chuyển vị trí các tảng đá cự thạch sẽ như thế nào. Phải chăng đã có điều gì đó có thể tạo ra nhiều năng lượng để khiến các tảng đá nặng hàng trăm tấn văng ra khắp nơi trong khu vực. Puma Punku chắc chắn là một trong những di chỉ cổ đại đáng kinh ngạc nhất trên thế giới. Tọa lạc ở khu vực ngày nay là Bolivia, Puma Punku là một phần của quần thể khảo cổ lớn hơn gọi là Tiahuanaco. Di chỉ cổ đại này vẫn là một trong những quần thể khảo cổ bí ẩn nhất từng được phát hiện trên thế giới. Dựa trên các kết quả định tuổi bằng đồng vị cacbon được tiến hành gần đây trên các chất liệu hữu cơ tại di chỉ, các nhà nghiên cứu ước tính rằng quần thể công trình cổ đại đáng kinh ngạc này đã được người Tiahuanaco cổ đại xây dựng trong khoảng giai đoạn 300-1000 SCN, trước thời kỳ xuất hiện nền văn minh Inca nổi tiếng. Các chuyên gia khoa học đã phải thừa nhận, Puma Punku là vùng đất cổ xưa hết sức thu hút với nhiều đặc điểm rất độc đáo liên quan đến cách thức công trình được xây dựng, định hình và định vị.

Công trình bằng đá được phát hiện tại Puma Punku là nằm ngoài sức tưởng tượng. Các tảng đá andesite (một loại đá mácma phun trào) được sử dụng đã được cắt gọt và ghép nối một cách hoàn hảo khó tin, dù không cần dùng đến vữa. Ngay cả một tấm giấy cũng không thể len vào giữa các tảng đá có niên đại nghìn năm tuổi này. Nếu quan sát kỹ những phiến đá nơi đây, bạn có thể bắt gặp một số khối cấu trúc đá rất phức tạp, như thể chúng được tạo ra bởi máy móc hoặc thậm chí là thiết bị laser. Nếu nói Puma Punku là bằng chứng về việc các nền văn minh cổ đại đã sử dụng công nghệ tiên tiến, thì điều này cũng không có gì là lạ. Tại Puma Punku, mọi người sẽ tìm thấy những viên đá lạ thường với những góc vuông hoàn hảo, nhẵn mịn như thủy tinh, điều này càng khiến Puma Punku trở nên độc đáo hơn và thêm nữa là rất ít nơi trên trái đất để có thể tìm thấy tác phẩm đá loại này. Nhưng câu hỏi được đặt ra là làm thế nào cổ nhân có thể làm được điều này từ hàng nghìn năm trước. Bởi ngay cả trước thời Inca, vốn được cho là có các kỹ sư rất tài năng, Puma Punku đã được tạo nên bởi một nền văn hóa cổ đại vốn không có một hệ thống chữ viết và không biết đến sự tồn tại của bánh xe, phương tiện vốn được dùng trong các phương tiện vận chuyển. Vậy làm sao điều này có thể xảy ra? TS Osmar của trường ĐH New York đã phải nói rằng: “Puma Punku nằm ở độ cao 3.900 mét so với mực nước biển, có nghĩa là nó nằm ở độ cao mà cây cối không thể sinh trưởng, điều này đồng nghĩa với việc không có cây cối mọc tại khu vực đó, cũng có nghĩa là không có cây để đốn hạ và sử dụng làm con lăn bằng gỗ. Vậy câu hỏi đặt ra là làm thế nào người cổ đại vận chuyển được những tảng đá này?”.

Các chuyên gia thám hiểm thừa nhận rằng, Puma Punku trông giống với một khu vườn Lego khổng lồ. Các tảng đá ăn khớp với nhau giống như một bộ xếp hình khổng lồ và hình thành các thớ nứt chịu tải không cần trát vữa trường tồn qua hàng nghìn năm. Các nhà nghiên cứu đồng tình rằng các góc cạnh được sử dụng để tạo ra các mạch xây miết phẳng này là bằng chứng của một vốn kiến thức cắt xẻ đá cực kỳ tiên tiến và một vốn hiểu biết cao cấp về hình học họa hình. Ngoài ra, các học giả chủ lưu thậm chí còn cho rằng việc các khối đá sử dụng tại Puma Punku được cắt gọt quá chính xác đã cho thấy khả năng những người xây dựng đã sử dụng các công nghệ khối nhà làm sẵn và sản xuất hàng loạt, ám chỉ rằng vùng đất Tiahuanaco cổ đại đã sở hữu trong tay các công nghệ cực kỳ tân tiến, tân tiến hơn bất cứ thứ gì từng được nhìn thấy trong các niên đại sau sự sụp đổ của đế quốc Tiahuanaco. Nhưng thậm chí trước khi người Tiahuanaco cổ đại xếp đặt các khối đá khổng lồ để tạo nên di chỉ này, chúng tôi quên nói rằng chúng đã được vận chuyển lên một con dốc từ một mỏ đá gần hồ Titicaca, cách di chỉ Puma Punku khoảng 10 km. Các khối đá khác tại di chỉ này được cho là đã được vận chuyển từ bán đảo Copacabana, nằm cách đó gần 100 km. Người ta nói rằng, cư dân Tiahuanaco bao gồm tất cả các chủng tộc của loài người, thậm chí có các chủng tộc với các hộp sọ kéo dài, những người quấn khăn trên đầu, chủng người mũi thô, tộc người mũi mảnh, người môi dày, lẫn người môi mỏng, ngoài ra còn có một số các bức tượng đặc biệt khác thường, không giống những thứ được tìm thấy tại các khu vực lân cận.

Hình ảnh về công trình cự thạch gây nhiều tranh cãi ở Puma Punku.

Còn không ít bí ẩn

Tuy nhiên, theo truyền thuyết địa phương, di chỉ Puma Punku có mối liên hệ trực tiếp với các thiên thần và khoảng thời gian sáng thế đầu tiên. Theo các truyền thuyết, những cư dân đầu tiên tại Puma Punku đã sở hữu những quyền năng siêu thường khi có thể “mang” các tảng cự thạch qua không trung nhờ sử dụng âm thanh. Điều thú vị là, các bộ lạc Inca tin rằng những truyền thuyết này là đúng và họ mạnh mẽ phủ nhận việc tổ tiên của họ có bất kỳ mối liên hệ nào với việc xây dựng di chỉ cự thạch này. Tộc người da đỏ Aymara đã kể lại một câu chuyện cho một du khách Tây Ban Nha từng ghé thăm Tiahuanaco không lâu sau quá trình xâm lược thuộc địa, về cơ sở nguồn gốc của TP vào thời kỳ Chamac Pacha, hay giai đoạn sáng thế đầu tiên, từ khá lâu trước khi xuất hiện những người Inca. Những người cư trú sớm nhất ở đây, họ nói, sở hữu các quyền năng siêu thường, khi họ có thể nhấc các tảng đá khỏi mặt đất một cách thần kỳ, vốn… đã được vận chuyển qua không trung nhờ âm thanh của một cây kèn trumpet. Dù đây chỉ là những lời kể theo kiểu truyền thuyết thế nhưng, trong khi các nhà khoa học đang phải đau đầu tìm kiếm câu trả lời, thì giả thuyết này lại được không ít người xem trọng bởi nó dường như là cơ sở để xác minh cho một mối quan hệ nào đó giữa trái đất với thế giới bên ngoài.

Tuy rằng gần như tất cả mọi người đều bàn luận đến các tảng đá ấn tượng được phát hiện tại di chỉ Puma Punku với độ chính xác như được cắt laser, dường như chúng ta đã quên mất phải đặt ra một câu hỏi vô cùng quan trọng, đó là một trong những hiện vật khảo cổ quan trọng nhất từng được phát hiện tại Tiahuanaco hoặc Puma Punku là chiếc bát Fuente Magna nổi tiếng. Chiếc bát gốm với các chữ hình nêm của người Sumer và người Proto-Sumer được viết trên đó. Chiếc bát này chạm khắc những hình người khá đẹp đẽ, các mô-típ động vật mang đặc điểm văn hóa địa phương, và kỳ lạ hơn nữa, hai loại ký tự – một loại ký tự cổ đại từ thời tiền Sumer và một loại ngôn ngữ Pukara cổ đại ở địa phương, tiền thân của nền văn minh Tiahuanaco.

Thường được mệnh danh là “hòn đá Rosetta của châu Mỹ”, chiếc bát đá này là một trong những món đồ tạo tác gây tranh cãi nhất ở Nam Mỹ vì nó đặt ra câu hỏi liệu có tồn tại một mối liên hệ giữa những người Sumer ở Trung Đông và những cư dân cổ đại trú ngụ ở dãy núi Andes ở Bắc Mỹ, nằm cách đó hàng nghìn dặm ở hai châu lục khác biệt nhau. Di vật cổ đại này đã được một nông dân ngẫu nhiên phát hiện khi đang làm việc trên một mảnh đất cá nhân thuộc quyền sở hữu của gia đình Manjon. Những người chủ mảnh đất sau đó đã gửi nó tới tòa thị chính ở La Paz vào năm 1960 để trao đổi lấy mảnh đất gần Thủ đô. Cũng trong khoảng thời gian này, nhà khảo cổ học người Bolivia Max Portugal Zamora đã biết đến sự tồn tại của nó và đã thử giải mã các ký tự chạm khắc kỳ dị trên mình bát, nhưng không thành, cụ thể là do ông không biết văn tự trên chiếc bát là loại chữ hình nêm có niên đại khoảng 5.000 năm tuổi. Rõ ràng chiếc bát Fuente Magna vẫn còn là một chủ đề gây tranh cãi trong giới học giả. Hy vọng các nghiên cứu bổ sung trên phương diện khảo cổ và ngôn ngữ học có thể giúp làm sáng tỏ câu chuyện đằng sau món đồ tạo tác bí ẩn này, vì làm vậy có thể sẽ giúp nâng cao vốn hiểu biết của chúng ta về các nền văn minh vĩ đại trong quá khứ và ảnh hưởng của chúng trên thế giới.

–> bài liên quan:  

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*

Chuyên mục