Home » Tâm Linh » nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư

nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư

Đi tìm hài cốt Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu: Điều kì diệu của Tâm linh

Năm 1972, trong một lần thực hiện nhiệm vụ hết sức nặng nề là chuyên chở vũ khí từ miền Bắc vào chi viện cho miền Nam, “Tàu không số” mang số hiệu bí mật 645 do chính trị viên Nguyễn Văn Hiệu chỉ huy, bị địch phát hiện và tấn công dữ dội.

1

Anh hùng – liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu

Trong lúc gian nguy, Nguyễn Văn Hiệu đã yêu cầu tất cả các chiến sĩ nhảy xuống biển, bơi lánh ra xa, chỉ riêng anh ở lại, rồi tự tay điểm hoả cho tàu nổ tung cùng với tàu địch. Nguyễn Văn Hiệu đã anh dũng hi sinh quyết không để cho con “Tàu không số” rơi vào tay giặc, bí mật “Đường Hồ Chí Minh trên biển” vẫn được giữ vững, còn quân địch bị tổn thất nặng nề. Gần 40 năm trôi qua, trong tiềm thức của mọi người dân Việt Nam, ai cũng nghĩ máu xương của Anh đã hòa quyện cùng sóng nước biển khơi. Nhưng rồi thật bất ngờ, điều kì diệu đã đến. Sự linh thiêng của người Anh hùng Liệt sĩ, tài năng của các nhà Ngoại cảm Việt Nam hay chính tấm lòng thành tâm tri ân sâu sắc của các con cháu và đồng đội mà Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu cuối cùng đã hiển hiện trở về với chúng ta “bằng xương, bằng thịt”. Câu chuyện tìm hài cốt Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu – một tấm gương tiêu biểu của người chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam, dù vô cùng gian nan, vất vả nhưng cũng chứa đựng biết bao điều kì diệu của tâm linh.

Người dẫn dắt chúng tôi vào “câu chuyện cổ tích” ấy chính là con trai cả của Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu. Trong căn phòng nhỏ nằm sâu trong một ngõ vắng trên đường Cát Bi (Hải Phòng), đã khuya lắm rồi, anh thong thả kể cho chúng tôi nghe những kỉ niệm về người cha. Nguyễn Đình Phương – tên anh – đêm nay dường như không thể ngủ. Niềm xúc động vừa tìm được hài cốt người cha sau gần 40 năm hi sinh ngập tràn trong ánh mắt, trong giọng kể của Phương.

Phương sinh năm 1958, học hết phổ thông rồi đi học Công an, trải qua quá trình làm lính trinh sát, cán bộ điều tra, và bây giờ là Thượng tá, Phó trưởng Công an quận Hải An, thành phố Hải Phòng. Suốt gần 40 năm qua, dù bận rộn học hành, dù vất vả công tác, dù hiểm nguy đấu tranh phòng chống tội phạm, nhưng trong sâu thẳm trái tim Phương vẫn khôn nguôi một ước nguyện thiêng liêng: làm sao tìm được hài cốt của người cha đã hi sinh trên biển năm 1972 – tháng 4 – ngày 24. Đấy cũng là một khát vọng có lúc đã lạnh ngắt vô vọng trong đáy lòng người mẹ già và 3 đứa em Phương sau bao kiếm tìm non nửa thế kỉ.

Một ngày cuối năm 1978, Nguyễn Đình Phương (khi đó là sinh viên năm thứ 2 Đại học Cảnh sát) được gọi lên gặp Ban Giám hiệu. Phương sững người khi bước vào Phòng Giám hiệu, nhận thấy bên những bộ cảnh phục quen thuộc của các thầy cô còn có những bộ quân phục hải quân thân thương – dấu ấn về người cha thủy thủ.

Đó là các bác, các chú đến từ Bộ Tư lệnh Quân chủng Hải quân, tới trường để xin phép cho Phương được nghỉ 2 ngày về Hải Phòng dự Lễ truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT cho cha Phương – Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu, Trung úy hải quân, Chính trị viên Tàu không số.

Và mãi đến buổi lễ truy tặng danh hiệu Anh hùng, Phương mới biết cụ thể về chiến công, về sự hi sinh của cha mình và đồng đội trong chuyến tàu vào Nam tháng 4-1972 ấy. Còn trên tấm Bằng danh hiệu Anh hùng do Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng kí tặng ngày 6-11-1978 mà mẹ anh – bà Phạm Thị Vi – thay mặt cha và gia đình đón nhận có ghi những dòng chữ vàng: “Tặng Danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân cho Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu đã lập nhiều thành tích đặc biệt xuất sắc về chiến đấu và phục vụ chiến đấu, góp phần cùng toàn dân đưa sự nghiệp kháng chiến chống Mĩ cứu nước đến thắng lợi hoàn toàn”.

Gần 40 năm trôi qua. Thời gian vẫn không thể xoá nhoà niềm đau, nỗi bàng hoàng của gia đình ông hôm nhận giấy báo tử. Đêm đêm, những giấc mơ buồn lại trở về với người vợ ngày một già đi và mấy đứa con đang lớn. Xót xa vì thân xác ông không còn nguyên vẹn, trăn trở chẳng biết ở nơi chín suối linh hồn ông có được siêu thoát hay không? Nỗi niềm đau thương da diết ấy dễ mấy ai thấu tỏ nguồn cơn…

Noi gương ông, giờ đây, người con trai cả đã là cán bộ ngành công an. Anh Phương rất tự hào về Ba mình. Cho đến tận bây giờ, Phương vẫn nhớ như in buổi sáng tinh mơ cuối cùng của anh được Ba mình thức dậy để chia xa. Như mới ngày hôm qua thôi, bàn tay ấm áp của Ba anh xoa đầu từ biệt con trai, những cử chỉ ôm ấp là lạ của Ba cùng với lời dặn khẽ khàng như gió thoảng (sợ làm mất giấc ngủ của cả nhà): “Phương à..! Con là con trai lớn, ở nhà gắng chăm học chăm làm. Nhớ cố gắng giúp đỡ mẹ, chăm lo dạy bảo các em khi Ba đi xa…”. Hai ngày nghỉ phép hiếm hoi trong bao năm công tác xa nhà của Ba anh dành cho gia đình và những hành động khác thường của ông đã khiến cho cậu bé Phương “vô lo” có một dự cảm bất an lạ thường…làm nhói lòng con trẻ!

Ba anh hi sinh chỉ sau lần chia tay ấy 40 ngày… Sự mất mát, đau thương dường như đã tôi luyện Phương gắng sức vươn lên. Bao năm qua, trên mỗi bước đường đời, Phương luôn cảm thấy như có Ba bên mình.

Anh mong được một lần gặp linh hồn Ba dù chỉ trong mơ.

Vũ Tuấn là cháu rể của anh Phương. Là con trai Hà Nội, nhưng Tuấn lại nuôi chí lập nghiệp ở quê hương vợ nơi xa. Càng gần gũi gia đình “chú Phương”, Tuấn càng cảm thấy quý mến chú. Tuấn thường được nghe chú kể về người cha của chú, Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu, trong các bữa cơm gia đình. Và Tuấn nung nấu suy nghĩ phải làm được một điều gì đó, dù nhỏ bé, để giúp đỡ chú.

Những lần về thăm bố mẹ ở Hà Nội, Tuấn vẫn nghe bà con, bạn bè nói về sự linh diệu lạ lùng của ngôi nhà Số 1 phố Đông Tác, phường Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội. Được biết, đó là trụ sở của Liên hiệp Khoa học – Công nghệ tin học ứng dụng (UIA), Viện Khoa học Hình sự – Bộ Công an. Tuấn bàn với chú Phương: “Để con lên đăng kí. May ra mình sẽ gặp được linh hồn Cụ nhà ta, xem Cụ có thiếu thốn gì không?”. Nghe xong, chú buông một câu nghe bâng quơ mà chắc nịch “Mày đi hỏi thử xem. Nghe đâu ở đấy phải xếp hàng cả mấy tháng trời. Tao sợ còn lâu mới đến lượt mình!”.

Mất một ngày trời lân la tìm hiểu, mắt thấy tai nghe, Tuấn mới tin nơi đây là một “linh địa” để các gia đình triệu hồn các vong linh người thân đã mất trở về gặp gỡ, chuyện trò. Nhưng hỏi những gia đình đang đến đó “áp vong”, họ cho Tuấn biết là đã đăng kí cách đây những 3 – 4 tháng.

Lâu quá, vậy là phải qua ngày giỗ của Cụ… Tuấn lo lắng gọi điện thoại cho Thiếu tướng Ngô Tiến Quý – Viện trưởng Viện Khoa học hình sự – Bộ Công an (là người quen của gia đình) nhờ chú giúp đỡ. Chú Quý nhiệt tình: “Đây là trường hợp của Liệt sĩ Anh hùng nên sẽ được ưu tiên”. Rồi chú cho gia đình địa chỉ của cô Nguyễn Thị Nguyện (một nhà ngoại cảm thuộc Liên hiệp UIA quản lý). Tuấn tìm đến nhà cô Nguyện nhưng đã muộn mất một ngày (cô Nguyện chỉ tiếp khách đăng kí duy nhất ngày 25 hàng tháng để giảm tải số lượng công việc). Cầm tờ giấy hẹn tới ngày 19-5-2009 (đã có ưu tiên), Tuấn càng thêm sốt ruột. Cố nán chờ hết buổi sáng, rồi Tuấn cũng được cô Nguyện cho gặp thêm. Sau khi nghe Tuấn trình bày, cô Nguyện nói: “Khó lắm đấy. Cháu đến muộn, các liệt sĩ thì lại rất kỉ luật, không được chen ngang đâu. Nếu chen ngang là không thể tìm được. Mà cháu nên đi “áp vong” xem có tín hiệu không đã rồi mới triển khai các bước tiếp theo”. Câu cuối cùng cô Nguyện nói với Tuấn lúc ấy là “Quay lại đây, nếu cháu và cô có duyên với nhau!”. Liền sau đó, Tuấn lại quày quả lên Số 1 – Đông Tác, Hà Nội xin tìm gặp ông Tổng Giám đốc Vũ Thế Khanh để trình bày. Nghe xong chuyện, ông Khanh lập tức chỉ đạo để xếp lịch ưu tiên “giao lưu sớm”- “Vì đây là trường hợp Liệt sĩ Anh hùng!”.

Một tuần sau, gia đình anh Phương và Tuấn có mặt tại Liên hiệp UIA. Đúng 6 giờ, gia đình thắp hương trên Tam Bảo tầng 4 và xuống tầng 2 ngồi chờ. Phòng có khoảng hai chục gia đình. Sau khi nghe phổ biến cách thức thỉnh mời vong, các gia đình đã rải rác có vong về nhập lắc lư, khóc tu tu, kể lể. Gia đình anh Phương bắt đầu sốt ruột, Tuấn băn khoăn “Liệu nhà mình có thiếu sót gì không nhỉ?” Anh Phương nói: “Không đâu, tao làm đủ thủ tục rồi mà!”. Nhưng thật bất ngờ, khoảng hơn 1 giờ sau, Liệt sĩ linh hiển về nhập ngay vào người con dâu là cô Thoa – vợ anh Phương. Âm dương cách biệt bao năm, liệt sĩ về khóc thương, bùi ngùi… Điều đặc biệt, bất ngờ nhất là linh hồn Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu nói: “Các con hãy đi tìm Ba! Xương cốt Ba vẫn còn. Ba sẽ phù hộ để các con tìm thấy. Ba muốn được về gần con cháu. Chứ ở đây, Ba không có đồng đội, buồn lắm!”. Bàng hoàng, như không thể tin nổi, Phương rối rít hỏi: “Ba nằm ở đâu? Ba chỉ cho chúng con với! Cả nhà sẽ đi tìm Ba!”. Nhưng, linh hồn Liệt sĩ lắc đầu: “Ba không nhớ rõ nữa. Một tiếng nổ long óc đã khiến Ba lịm đi, không còn biết gì nữa hết! Hãy nhờ các nhà ngoại cảm giúp các con đi tìm Ba, nhé! Ba cũng sẽ báo mộng cho các con”. Nói rồi, linh hồn Liệt sĩ thăng luôn.

Không thể tả hết nỗi vui mừng của gia đình anh Nguyễn Đình Phương và cả của Tuấn nữa. “Phải đi tìm mộ Ba ngay thôi!” – Anh Phương nói, dòng lệ tuôn trào…

Trước khi tới Số 1 – Đông Tác, gia đình anh Phương chỉ mong được trò chuyện với linh hồn Ba là quý lắm rồi. Vậy mà, giờ đây, anh bỗng thấy hé ra niềm hi vọng lớn… Sau lần “giao lưu trực tiếp” với Anh hùng Liệt sĩ, các cán bộ của Liên hiệp UIA tiếp tục hướng dẫn gia đình anh Phương làm lễ cầu siêu cho tất cả hương linh họ tộc và liệt sĩ trước. Sau đó, Liên hiệp UIA sẽ sắp xếp để gia đình được gặp nhà ngoại cảm.

Làm lễ cầu siêu xong, linh hồn Liệt sĩ sẽ được siêu thoát hơn, giúp nhà ngoại cảm tìm mộ cũng dễ hơn.Khoá lễ cầu siêu diễn ra suốt một tuần. Anh Nguyễn Đình Phương – con trai đầu của Liệt sĩ, đều đặn đến dự lễ, không bỏ sót một buổi nào. Tấm lòng thành kính và nỗi mong chờ bao năm thôi thúc anh…

…Nhà ngoại cảm thứ hai (sau cô Nguyễn Thị Nguyện) mà gia đình anh Phương kết nối được lại chính là anh Nguyễn Văn Nhã. Chính cái lần Tuấn đến tìm cô Nguyện để đăng kí chưa thành đó, tối về, Tuấn lên mạng tìm trang Website của Liên hiệp UIA để tìm hiểu về các nhà ngoại cảm. Tuấn chợt chú ý tới một cái tên: Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã. Sẵn có số điện thoại, Tuấn liên hệ xin gặp thì anh nói: “Bước đầu tiên gia đình hãy niệm “Nam mô A di đà Phật” liên tục trong 30 ngày liền. Việc làm đó để thể hiện lòng thành kính, quyết tâm của con cháu. Trời Phật sẽ phù hộ cho gia đình nhanh chóng tìm được hài cốt”. Gia đình anh Phương cũng mua lễ hoa quả và làm theo đúng như vậy.

Việc này xen gối với việc kia, nỗi bức bách mong chờ của những người con người cháu của gia đình liệt sĩ đã khiến cho họ không thể ngồi yên. Chỉ sau khoá lễ cầu siêu mới một tuần, gia đình anh Phương được Liên hiệp UIA bố trí gặp nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư tại Số 1- Đông Tác – Kim Liên – Hà Nội.

Hôm đấy, gia đình anh Phương và Tuấn hồi hộp đến từ rất sớm. Ngay đầu giờ, gia đình đã được vào gặp nhà ngoại cảm. Một thoáng ngạc nhiên, căn phòng làm việc không phải âm u, huyền bí như cả nhà vẫn tưởng tượng. Trong không gian thoáng đãng, cạnh một chiếc bàn có đĩa hoa quả thanh tịnh và thờ tượng Phật trang nghiêm, nhà ngoại cảm ngồi khiêm nhường, nhỏ nhẹ cất lời “Chúng ta bắt đầu nhé! Gia đình vui lòng cho tôi biết các thông tin cơ bản”. Sau khi nghe trình bày, nhà ngoại cảm nhắm mắt, tĩnh tâm và bắt đầu nói vanh vách:

– “Khuôn mặt của Cụ có làn da ngăm ngăm, dáng hình tầm thước. Đúng không?”. Đúng!

“Trước khi hi sinh, Cụ có để lại một tấm ảnh. Nhưng ảnh đang thờ không phải là gốc mà là ảnh đã được chụp lại. Đúng không?”. Đúng!

– “Bức ảnh gốc của Cụ hiện thời đang được một người tên là Thư giữ”.

Anh Phương thốt lên: “Dạ, đó là tên một người chị kết nghĩa của Ba tôi”.

“Bức ảnh đang thờ Cụ ở nhà có màu xanh, mặt hơi nghiêng”. Đúng quá!

“Cụ mất vào ngày 24-4-1972”.

Thông tin này thì hoàn toàn trùng khớp với Lịch sử Đoàn 125, giấy báo tử…

“Gia đình có biết ai tên là Tuấn không?”

Không hiểu câu hỏi cho lắm, ngồi im một lúc rồi anh Phương nói “Tuấn là con rể Cụ à?”. Nhà ngoại cảm lại tiếp:

– “Không phải, Cụ bảo là cháu Tuấn cơ!”.

Trả lời: “Không có ai, ngoại trừ cháu rể Tuấn vẫn gọi vợ con là Dì đang ngồi cạnh”. Nhà ngoại cảm tiếp lời : “Đúng rồi, Cụ bảo vẫn thỉnh thoảng về nhà nó chơi đấy”.

Sau này kể lại, Tuấn nói đã rất bàng hoàng, sung sướng khi nghe Cụ nói vậy… Anh Phương hỏi tiếp: “Ba tôi liệu có còn xương cốt không?”! Nhà ngoại cảm nắm lấy bàn tay anh Phương rồi ấn mạnh ngón tay cái của mình vào giữa lòng bàn tay anh Phương một lúc. Bỏ tay ra, nhà ngoại cảm nói: “Xương của Cụ vẫn còn, nhưng ít thôi. Vị trí Cụ nằm là một bãi cát, nơi có nhiều sóng đánh vào lắm. Gần đó có một con chó thỉnh thoảng ra cái doi cát ngửi ngửi rồi lại chạy đi. Kề đó lại có một cái lán của nhà dân ở. Hình như nơi Cụ đang nằm là thuộc phạm vi đất của một doanh trại bộ đội vì có nhiều người lính thỉnh thoảng qua đó. Gần kề có một cầu cảng, có núi bao quanh. Chính xác địa điểm Cụ nằm là tại đảo Phú Quốc thuộc tỉnh Kiên Giang. Nằm cùng hài cốt của Cụ còn có một cái đồng hồ to, dày cục. Đó cũng là điểm để gia đình kiểm chứng khi đã tìm thấy mộ”.

Xong ngần ấy thông tin, nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư nhấn mạnh “Từ trước tới nay, tôi chưa từng gặp một trường hợp nào khó khăn như vậy cả. Gia đình phải xác định là cực kì vất vả đấy. Khi nào gia đình định đi tìm, hãy gọi cho tôi trước!”.

Thực tế, xưa nay các nhà ngoại cảm Việt Nam cũng đã tham gia tìm được hàng trăm ngàn ngôi mộ liệt sĩ, nhưng với một người anh hùng mà thân xác đã ra đi với một con tàu bị nổ tung giữa đại dương thì việc xác định hài cốt còn hay mất này quả thật là hiếm có!

1

(Cựu chiến binh Thẩm Hồng Lăng – người bên trái)

Anh Nguyễn Đình Phương vốn là một người rất cẩn trọng. Để kiểm chứng tất cả những gì đã có, ngay ngày hôm sau về Hải Phòng, anh tìm gặp mấy cụ từng là bạn chiến đấu của Ba mình để chia sẻ thông tin của nhà ngoại cảm. Trong đó, có một người đồng đội của Ba anh là cụ Thẩm Hồng Lăng – người cuối cùng rời tàu, là người đồng chí trong giây phút hiểm nguy đã cố giằng co với Nguyễn Văn Hiệu để đòi ở lại tàu không được và rồi đã chứng kiến sự ra đi bi hùng của đồng chí mình. Nghe xong chuyện của anh Phương trình bày qua điện thoại, cụ Lăng (ở Nam Định) nói: “Tao nhớ rất kĩ lúc đó ông ấy ẩn mạnh tao xuống nước thì tao đành bơi đi. Được khoảng 5 phút tao nghe một tiếng nổ đinh tai, nhức óc. Xác tàu bay lung tung, miếng to nhất cũng chỉ như một nửa cái bàn uống nước. Mà những hàng tấn thuốc nổ cơ mà! Làm gì còn…”.

Rồi chưa yên tâm, ngày hôm sau, cụ Lăng cắm cúi viết luôn một bức thư gửi cho anh Phương. Bốn mươi năm trôi qua, ông vẫn không thể nào quên được hình bóng người bạn chiến đấu đã “giành giật cái chết” với ông. Lá thư hoen đầy vệt nước mắt của người đồng đội già của Anh hùng. Bức thư như sau:

“Thân gửi anh Phương,

Chú biết anh có kế hoạch đi hỏi về nguồn tin do nhà ngoại cảm nào đó nói về phần mộ của bố anh. Vì thế chú cũng muốn cung cấp những tư liệu thực tế để anh đối chiếu, nhưng gió mưa to anh không đến nhà chú như đã hẹn. Dù vậy chú cũng chuẩn bị một số tư liệu nhờ mẹ anh chuyển cho anh trước để anh nghiên cứu.

Điều thứ nhất chú muốn cung cấp cho anh là danh sách thuyền bộ tàu 154 (tức tàu 645) chuyến cuối cùng để anh tham khảo.

Điều thứ hai chú đã tra trong tài liệu lịch sử của đoàn (người viết lịch sử đã tiếp cận với tài liệu của Mĩ- ngụy để đối chiếu) thì toạ độ tàu nổ ở cách đảo Phú Quố c của VN chừng 60 hải lý về phía tây nam, tức khoảng 120km.

Điều thứ ba chú muốn anh biết là các bộc phá để phá tàu là 1.000kg loại TNT bố trí làm 4 vị trí (như trong sơ đồ), 3 loại kíp nổ đều để 30 phút. Đồng hồ hẹn giờ để ở buồng máy mà buồng máy nằm ở dưới hầm tàu. Người muốn cho tàu nổ không hẹn giờ thì phải vặn đồng hồ. Việc này đồng nghĩa với việc đứng trên khối thuốc nổ 250kg. Chính bố cháu là người cho tàu nổ trước giờ hẹn để cứu những người còn sống. Đó là sự thật. Cả con tàu sắt thép chắc chắn trong kết cấu mà còn bị xé ra từng mảnh, to như cái bàn cái ghế, nhỏ thì như hạt ngô. Suy ra con người ta bằng xương bằng thịt có chịu nổi áp suất ấy không?

Chú nói điều này để anh biết và chấp nhận thôi. Với trường hợp khác còn có 1/1000 tia hi vọng là có xác trôi dạt. Nhưng trường hợp bố anh, chú nghĩ là không. Chú cũng xem tivi và xem đĩa của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng và Vũ Thị Minh Nghĩa. Những nhà ngoại cảm giỏi và có tiếng này người ta giao tiếp được với linh hồn của người đã mất, nếu nhờ được họ sẽ có câu trả lời chính xác. Còn những nhà ngoại cảm khác mà nói có xác có mộ thì chú không tin. Đó là ý kiến của chú, anh Phương ạ. Còn về tâm lý chú rất đồng ý với anh rằng phải xác minh rõ dù nguồn tin ấy từ đâu, do ai nói. Bởi vì mình có thời gian và điều kiện để xác minh. Có như vậy tư tưởng mới thoải mái, huống chi trong gia đình còn có người này người khác. Chú tin các anh là người có trình độ, các anh sẽ có những nhận định sáng suốt”.

Nhận thư, anh Phương có phần hoang mang, lập tức gọi điện thoại cho nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư để trình bày. Gia đình anh Phương lại được nhà ngoại cảm sắp xếp hẹn gặp luôn tại nhà riêng ở Hà Nam. Ngày hẹn tới, anh Phương về Nam Định để đón cụ Lăng đi cùng. Gặp nhà ngoại cảm, vào việc, Cụ Lăng từ chỗ rất kinh ngạc rồi dần bị thuyết phục vì một người thanh niên rất trẻ tuổi được sinh ra sau chiến tranh, nhưng lại tả vanh vách được hình dáng con tàu chiến đấu quen thuộc của Cụ năm xưa: “Tàu được sơn màu xanh, viền đỏ. Trong tàu có 2 tầng, tầng hầm để súng ống đạn dược, tầng 2 để ngủ và ăn uống. Có một hành lang đi lên boong tàu. Trước khi tàu nổ, trên giường vẫn còn một cái chăn con công chưa gấp”. Ngoài ra, nhà ngoại cảm còn gọi tên và tả cụ thể tính cách của những đồng đội của cụ Hiệu và cụ Lăng trên con tàu 645 ấy (cả những người con sống và đã mất). Trước khi ra về, nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư còn dặn dò thêm anh Phương: “Bao giờ gia đình đi tìm mộ cụ Hiệu, nhất thiết phải có cháu Tuấn đi cùng và tham gia đấy. Cụ vừa nhắc tôi như vậy…”.

Cuối buổi gặp gỡ với nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư, cụ Lăng bần thần, cảm động nói với anh Phương: “Có khả năng sẽ tìm được Ba cháu đấy”.

2

(Bức thư của ông Thẩm Hồng Lăng – đồng đội của Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu)

Khoảng chục ngày sau là đến ngày giỗ của Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu – ngày 05-4-2009 (tức 01-3 âm lịch). Cả gia đình anh Phương tổ chức long trọng ngày giỗ cho Cụ. Anh Phương mời tất cả những người đồng đội cũ của Ba mình hiện đang còn sống về dự và thông báo về quyết định của gia đình là sẽ đi tìm mộ Cụ. Anh cũng không quên mời tất cả hương linh các anh hùng, liệt sĩ về dự, bày tỏ tấm lòng tri ân và mong được chứng tâm, nhờ hồn thiêng sông núi cùng soi đường chỉ lối giúp con cháu họ Nguyễn tìm được hài cốt của Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu. Trong hoàn cảnh ấy, vẫn có người tỏ ý ngờ vực, băn khoăn. Đã gần 40 năm trôi qua…giữa trùng khơi mịt mù tăm cá… Chuyện còn khó hơn tìm kim đáy bể…Khó tin thay!

Địa điểm Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu điểm hoả con tàu là ở gần Vịnh Thái Lan, cách đất liền khoảng 120 cây số. Tàu thì đã nổ tung. Sau bao lần nghe ngóng kiếm tìm tưởng như vô vọng, vậy mà giờ đây lại nghe thấy tin hài cốt của Anh hùng vẫn còn…

Dù vẫn còn có người bàn ra tán vào, cuối cùng anh Nguyễn Đình Phương vẫn quyết tâm sẽ lên đường đi tìm Ba. Trước khi đi, anh Phương lại lặn lội lên Liên hiệp UIA gặp và thông báo với cơ quan này kế hoạch đi tìm hài cốt Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu của gia đình mình. Ông Vũ Thế Khanh- Tổng Giám đốc Liên hiệp UIA ân cần, dặn dò anh Phương rất kĩ và cung cấp thêm một số điện thoại của các nhà ngoại cảm khác, trong đó có số điện thoại của cô Năm Nghĩa (tức Vũ Thị Minh Nghĩa – một nhà ngoại cảm tận tâm, tài năng và hiện cũng đang tìm mộ Liệt sĩ tại đảo Phú Quốc), rồi nói thêm: “Vào trong đó, có gì khó khăn thì cứ gọi cho chị Nghĩa, nói là được anh Khanh giới thiệu!”.

Nhận được sự trợ giúp tận tình của Liên hiệp UIA cùng các thông tin của nhà ngoại cảm và với những linh cảm tốt lành, 3 người của gia đình anh Phương hăng hái lên đường (vợ chồng anh Phương và cháu Tuấn). Mẹ anh Phương cùng con cháu còn lại ở nhà để lo sắp đặt các kế hoạch hậu cần chuẩn bị chờ chuyến đi này thành công…

Ngày 15-4-2009 (tức ngày 21-3 âm lịch), gia đình anh Phương lên đường đi Phú Quốc.

Ngày thứ nhất, sau một chuyến bay dài từ sân bay Cát Bi đến TP. Hồ Chí Minh (8giờ45 đến 11giờ45), đoàn nghỉ ngơi và ăn trưa tại trung tâm thành phố. Đoàn có ba người nhưng anh Phương vẫn gọi bốn suất cơm và bốn cái bát (ý là mời Ba cùng ăn nữa!). Trời nóng như đổ lửa, không khí ngột ngạt. Vì chưa quen với thời tiết phương nam nên ai cũng mệt, khó chịu. Cơm trưa xong, cả đoàn quay lại sân bay để ra Phú Quốc. Bỗng dưng một cơm mưa lớn ập tới. Mưa to đến nỗi máy bay không thể cất cánh, phải chờ hơn 1 giờ sau hành khách mới được đón lên máy bay. Sau cơn mưa, không khí quang đãng, mát mẻ lạ thường…Cả đoàn hoan hỷ lên máy bay.

Một lúc sau, đảo Phú Quốc đã hiện ra trong tầm mắt của mọi người. Từ trên máy bay nhìn xuống, hòn đảo lớn này trông như hình một giọt nước. Cả đoàn hạ cánh xuống sân bay đảo Phú Quốc lúc 15giờ30. Xuống sân bay, đoàn được đồng chí Phong thuộc Vùng 5 Hải quân đón về đơn vị, cách đó khoảng 35km. Đến nơi, đoàn được các đồng chí ở Phòng chính sách của Huyện Đảo tiếp đón thân thiện và tạo điều kiện giúp đỡ tận tình. Đoàn được các anh đưa đi viếng các nghĩa trang gần kề, trong đó có tượng đài Nắm Đấm- nơi tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã bị giặc giết hại khi làm tù binh ở đây. Cả đoàn vào thắp hương thì bất ngờ nhìn thấy có hơn 100 cái tiểu được đặt ngay ngắn ở cạnh đó. Hỏi ra mới biết cô Năm Nghĩa đang thực hiện việc tìm kiếm hài cốt của đồng đội tại đây, nhưng hiện tại cô đang đi Vũng Tàu có việc gì đó. Sau khi thắp hương cầu nguyện xong, đoàn lại về Căn cứ Hải quân Vùng 5 để báo cáo tình hình với đồng chí Phó chỉnh uỷ ở đó để xin đơn vị tạo điều kiện cho gia đình triển khai tìm kiếm hài cốt của Liệt sĩ. Đoàn được các anh trong căn cứ bố trí nghỉ tại một doanh trại của vệ binh ngay sát bờ biển.

Sau khi ăn cơm tối, khoảng 9 giờ, cả đoàn thuê taxi tìm đến nghĩa trang liệt sĩ lớn nhất đảo để thắp hương. Trời tối đen như mực. Bác quản trang vẫn nhiệt tình mở cửa, bật điện sáng trưng đón đoàn vào thắp hương viếng Bác Hồ và các liệt sĩ. Viếng xong, cả đoàn ra về. Biển trời đêm thăm thẳm, thênh thang và sâu vô tận. Về đến doanh trại là 10giờ30, cả đoàn lại giở bản đồ ra để kiểm tra xác định lại vị trí khu vực mình đang ở và gọi điện cho nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư thì được biết: “Cụ Nguyễn Văn Hiệu cũng vừa về chỗ cả đoàn giở bản đồ ra xem đấy. Nơi mọi người ở đã rất gần Cụ rồi!”.

Nhà ngoại cảm nói thêm: “Đảo Phú Quốc như hình giọt nước ngược và phần nhỏ nhất là vị trí Cụ nằm. Sáng mai thức dậy, anh Phương đi ra cổng có một ngã ba gần đó, anh đi về phía Đông Nam khoảng 2km thì rẽ phải khoảng vài trăm mét là đến gần mép biển, sẽ có một người tên là Long hay Phong gì đó dáng cao cao, da đen đen sẽ chỉ cho anh chỗ Cụ nằm”. Mừng quá, đoàn cùng hai đồng chí đại đội phó vệ binh nhanh chóng xác định vị trí nhà ngoại cảm nói chính là mũi Con Dương trên bản đồ của hải quân. Sau một hồi tranh luận và thống nhất, anh Phương hô cả nhà đi ngủ để mai còn lấy sức bắt tay vào công việc. Riêng Tuấn không hiểu sao cứ nấn ná ngồi lại với đồng chí Hoàng. Một lát sau lại có thêm đồng chí Tham mưu phó huấn luyện tên là Mùi đến cùng nghiên cứu hải đồ. Và thật may, đồng chí Mùi cho biết: “Tôi đi biển đã 30 năm nên rất rõ tình hình khu vực này. Nếu đúng là khi điểm hoả cho tàu nổ ở vị trí phía Tây Nam đảo Phú Quốc thì rất có khả năng Cụ sẽ trôi dạt vào đây, vì ở đây có một xoáy nước, thường xuyên chạy theo hướng Nam, sau đó cuộn vào phía Đông Nam đảo Phú Quốc rồi tấp vào bờ. Các thuỷ thủ, ngư dân đánh bắt cá khi gặp bão biển đánh đắm tàu bè thường đều được dạt vào đây”. Liền lúc đó, đồng chí Hậu đại đội phó Vệ binh nãy giờ lẳng lặng đi đâu chạy ào vào kêu lên: “Đúng rồi, đúng vị trí ấy rồi”. Tuấn chưa kịp hiểu gì, đồng chí Hậu đã vội giải thích:

“Đúng vị trí nhà ngoại cảm đã chỉ rồi. Tôi vừa gọi điện hỏi một người bạn. Khoảng bảy năm về trước, khi đó bạn tôi đang là một chiến sĩ, được cấp trên giao nhiệm vụ một mình gác đêm ở mũi Con Dương này. Nhưng cứ đến khoảng 10 – 11giờ đêm, anh bỗng nhìn thấy một bóng người mặc quần áo nâu đen đi từ trong lùm cây phi lao ra, đi khá nhanh về phía mũi rồi dần dần ra biển. Anh đi theo thì thấy bóng người biến mất. Mấy đêm liền theo dõi, anh bạn tôi đều thấy hiện tượng như vậy. Hoảng quá, bạn tôi đành báo cáo cấp trên xin thêm một chốt gác (bốn người) cho đỡ sợ. Được một thời gian, cái chốt gác này cũng bị bỏ không…”.

Những thông tin mới này thật sự bổ ích vì góp phần củng cố thêm niềm tin chắc chắn vị trí Cụ nằm. Tuấn cám ơn và chào mọi người, lui về phòng định bụng sẽ ngủ. Lúc này đã 11giờ30, về phòng Tuấn trằn trọc mãi. Khoảng 1giờ sáng, Tuấn ngồi dậy chợt nhìn ra phía xa xa cách giường khoảng 50m có một người mặc áo trắng cứ ngồi im một mình. Dụi mắt mấy lần vẫn thấy hình bóng đó, Tuấn đâm sợ. Rồi tự an ủi mình, Tuấn lại khẽ khàng nằm xuống một lúc. Lát sau chợt nghĩ hay đó là Cụ nhà mình linh hiển muốn nhắc nhở điều gì, Tuấn vùng dậy thì không thấy bóng người đâu nữa. Nhìn đồng hồ đã 4 giờ sáng, Tuấn thiếp đi…

Ngày thứ hai (16-4-2009 tức 22-3 âm lịch), đúng 5giờ30 có tiếng kẻng tập thể dục của chiến sĩ, cả nhà bật dậy, rồi cùng ra ngoài đi ăn sáng. Cả nhà lại gọi bốn suất ăn, bốn cốc trà đá mời Cụ cùng ăn uống. Ăn xong, vừa về tới nơi đã có đồng chí Phong – Trưởng phòng chính sách của Vùng 5 Hải quân đến đón (hệt như thông tin của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư đã cung cấp trước). Cả đoàn lên xe đi theo hướng dẫn đã biết của nhà ngoại cảm (được đánh dấu trên bản đồ). Đến phía Tây của đảo Phú Quốc, đi thêm một đoạn, anh Phương lại gọi điện cho nhà ngoại cảm. Thầy Lư nói: “Anh phải đi tiếp nữa theo hướng đó, gần tới nơi rồi”. Cả đoàn gồm có tám người lại tiếp tục đi khoảng chừng 500m nữa. Đồ đạc khá nặng, Tuấn dừng lại hạ đồ xuống để quan sát. Anh Phương và mọi người vẫn đi tiếp theo hướng Tây của đảo. Còn Tuấn không hiểu sao lúc ấy lại phăm phăm đi tắt qua hướng Đông của đảo. Đang đi, bỗng Tuấn gào tướng lên: “Đúng đây rồi! Đúng rồi!”. Mọi người chạy xúm hết cả lại nơi Tuấn đứng. Tuấn kể “Quang cảnh nơi đây hệt như trong giấc mơ mà cháu được Cụ báo mộng trước hôm lên đường”. Nói xong, Tuấn cầm điện thoại gọi ngay cho nhà ngoại cảm.

– Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư liền hỏi: “Thế cậu có nhìn thấy có một cái nhà dân không?”. Tuấn trả lời: “Không thấy ạ” (sau này định thần Tuấn mới biết “cái nhà” chính là cái lán của một đôi vợ chồng bán nước cách chỗ đứng khoảng 200m). – “Có nhìn thấy một cái túi nilon đang nổi phập phồng ở mé nước không?”. Quan sát kĩ, Tuấn thấy cách đó khoảng 20m thì có một bao tải dứa màu đen đang nổi bập bềnh do sóng đánh vào bờ.

“Sau lưng cậu có một cây củi khô mục, đúng không?”. Tuấn quay lại thì quả đúng như vậy.

“Tuấn hãy nhìn xung quanh dưới chân mình có một hình vòng tròn trên cát, đúng không?”. Nhìn xuống chân, Tuấn tá hoả: nét vẽ vòng tròn vẫn còn mới nguyên. Tuấn kêu: Có ai vừa vẽ đây? Đồng chí Tới ngẩn tò te nói: “Anh vừa lấy chân vạch vòng tròn cho vui thôi. Sao vậy?”. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Tuấn. Anh cũng vừa nhận ra mảnh đất mình đang đứng chính là nơi anh đã được gặp trong giấc mơ Cụ báo hôm nào: Cũng chính trong giấc mơ ấy, cái rẻo đất này khi đào tới đâu cát lại tụt đến đó. Và Tuấn đã hỏi Cụ “Phải làm sao Cụ ơi?” thì được trả lời “Thôi, con phải nghĩ cách đi”. Đoạn cuối giấc mơ ấy là cảnh mọi người đưa Cụ về trong sự thán phục, tiếc thương, tự hào của nhân dân…

Sau phút bàng hoàng xác nhận các thông tin đối chứng với nhà ngoại cảm, Tuấn vội hỏi nhà ngoại cảm Lư: “Bây giờ phải làm gì ạ?”.

– Nhà ngoại cảm phán chắc nịch: “Hãy khoanh tròn khu vực ấy và đóng cọc lại, lấy bán kính từ tâm ra xa khoảng 5m rồi bắt đầu đào từ vòng tròn”.

Sau hiệu lệnh ấy của nhà ngoại cảm, tất cả mọi người có mặt ai vào việc nấy, người thì bày lễ, người quay về huy động thêm nhân lực. Cúng lễ xong, đang hoá vàng dở thì cô Thoa (vợ anh Phương) bỗng dưng ngồi thụp xuống, nước mắt chứa chan, thân thể thì lắc lư giống hệt hôm “áp vong” ở Số 1 Đông Tác. Đã có kinh nghiệm từ trước, anh Phương rối rít: “Có phải Ba về với chúng con không?”. Cô Thoa mắt nhắm nghiền, toàn thân đung đưa, chợt gật đầu lia lịa. Anh Phương hỏi nhanh: “Thế đây có phải là chỗ Ba nằm không?”. Cô Thoa lại lắc lư gật đầu, càng lúc càng khóc nhiều. Thấy thế anh Phương lại nói “Hôm nay chúng con đến cất bốc hài cốt của Ba, Ba có vui không? Ba có dặn dò gì chúng con không?”. Cô Thoa lại gật đầu. Cả đoàn lúc ấy đều nghẹn ngào khóc. Anh Phương tiếp “Thôi, Ba yên tâm. Chúng con sẽ cất bốc để đưa Ba về. Ba đang nhập vào con dâu Ba đấy. Ba có thương con dâu Ba không? Con sợ cô ấy mệt, Ba cứ ra để xem và hướng dẫn chúng con đào Ba nhé”. Cô Thoa gật gật đầu nhưng vẫn khóc, như lưu luyến không muốn rời. Anh Phương lại dỗ dành: “Thôi, Ba cho chúng con đào nhé!”. Một lúc sau, cô Thoa mới trở lại trạng thái bình thường. Cụ đã thăng. Liền đó, trời chợt mưa lâm thâm, giúp cho bầu không khí mát mẻ hơn một chút. Có lẽ là Liệt sĩ đang chứng tâm, cảm động vì tấm lòng con cháu…

1 2

(Tiểu đoàn anh hùng đi tìm Liệt sĩ Anh hùng)

Cả gia đình cùng với một trung đội hơn 30 con người hăng hái bắt tay vào việc tìm kiếm. Nhưng cứ đào tới đâu, cát sụt xuống tới đó (đúng như trong giấc mơ của Tuấn). Đoàn chia làm hai đội, một đội đào, một đội dùng tay tát nước, cứ như vậy liên tục. Ngoài kia, sóng vẫn dội ầm ầm. Đúng là sức người quá nhỏ bé với thiên nhiên. Cát lở rồi cát lại bồi. Cả đoàn nhìn nhau không ai nói câu gì… Bắt đầu đào từ 9 giờ30, ai cũng hăng hái kẻ xúc người đổ, đến 12giờ, nhìn phạm vi đã đào được cũng mới chỉ toen hoẻn… Nắng càng lúc càng gay gắt, không khí ngột ngạt. Anh Phương hô mọi người nghỉ lấy sức, tất cả nghỉ ngơi uống nước rồi lôi bánh mỳ ra ăn tạm. Tưởng do nhân lực chưa đủ, gia đình anh Phương lại yêu cầu đơn vị cho thêm một đại đội nữa (khoảng 100 người). Có đông người hỗ trợ, diện tích đất cũng dần mở rộng ra đáng kể, tuy nhiên so với yêu cầu của nhà ngoại cảm thì mới chỉ được 1/4. Cả ngày quần nhau với cát và nắng mà hố đào cũng chỉ vẻn vẹn sâu hơn 1m, dài rộng cũng mới 1.5m. Thấy tình hình hiệu quả công việc không cao, Tuấn liền hỏi đồng chí Tiểu đoàn trưởng “Anh Trương ơi, em thấy cứ thế này thì nan giải quá, cứ đào lên, cát lại sụt xuống. Anh nghĩ cách giúp gia đình em với!”. Anh Trương nói “Tôi cũng nghĩ vậy. Cứ đào thế này thì còn lâu mới mở rộng ra được. Có lẽ gia đình phải xin đồng chí Chính uỷ Vùng 5 cấp cho một cái máy gầu mà xúc cát thì may ra mới ổn”. Gia đình anh Phương thống nhất phải báo cáo với Tư lệnh Vùng 5 và xin được giúp đỡ. Không ngờ, buổi chiều cùng ngày chính đồng chí Chính uỷ Vùng 5 đã đến thăm động viên gia đình, rồi ngay lập tức liên lạc với Quân khu 9 cạnh đó thuê một cái máy xúc. Người ta hẹn ngày mai sẽ có máy…

Ngày thứ ba (17-4-2009 tức 23-3 âm lịch), đúng 7giờ sáng cả nhà đã có mặt tại vị trí. Tới 8 giờ 30 thì có máy xúc đến hỗ trợ. Trước khi bắt tay vào việc, gia đình anh Phương lại cẩn thận liên lạc với nhà ngoại cảm để chốt lại chắc chắn vị trí Cụ nằm. Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư dặn với anh Phương “Có lẽ Cụ hợp với thằng Tuấn. Anh nên để nó liên lạc với em! Gia đình cứ đào rộng ra 5m nữa theo hướng Đông Nam. Khoảng 3giờ chiều sẽ thấy“. Vào việc, với sức máy, đến trưa diện tích nhanh chóng được mở ra 3/4 phần đất cần đào, có chỗ sâu nhất tới 3m. Cả đoàn nghỉ ngơi ăn cơm trưa, nói chuyện rôm rả. Tuấn làm quen với cậu bé tên Giang lái máy xúc. Thấy trên ống tay trái áo của Giang có in dòng chữ “Trung tâm cất bốc hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện Lào”, Tuấn gặng hỏi “Em đang làm cho ai?”. Trả lời: “Em làm hợp đồng cất bốc hài cốt liệt sĩ cho Quân khu 9. Họ đang cùng với cô Năm Nghĩa tìm kiếm, cất bốc hài cốt liệt sĩ ở Tượng đài Nắm Đấm. Mỗi ngày em đào tìm được hơn 10 hài cốt liệt sĩ, có hôm còn được hơn 20. Nhưng việc tìm kiếm này phải thật kiên trì anh à!”. Nghe đến cô Năm Nghĩa, nhớ lại lời dặn của Ông Khanh, Tuấn rút điện thoại liên lạc với cô. Cô Năm Nghĩa vẫn đang có công chuyện ở Vũng Tàu, chưa về được. Nhưng có điều rất quan trọng là cô Năm Nghĩa xác định với Tuấn: “Tốt lắm! Gia đình cháu đã tìm đúng địa điểm Cụ ở rồi. Cứ yên tâm triển khai thôi!”.

Nghỉ trưa xong cả đoàn lại tiếp tục công việc. Cậu bé Giang làm việc với một tinh thần cần mẫn và thành tâm hiếm thấy. Cứ đào được khoảng 30 phút, gia đình lại liên lạc với nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư. Thầy vẫn chỉ thị: “Tiếp tục đào!“. Rồi trời về chiều, hoàng hôn bắt đầu đổ xuống. Cả đoàn tranh thủ khuân cát đổ đi nơi khác để tránh cát bồi rồi mới nghỉ.

Ngày thứ tư (18-4-2009 tức 24-3 âm lịch), đúng 7giờ sáng liên lạc với nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư thì…”Dễ thường gia đình ta đành phải về thôi. Cụ vẫn đang đứng sau lưng anh Phương, mặt rất rầu và nói rằng đoàn đã đào sai vị trí! Bây giờ đoàn hãy tiếp tục đào theo hướng rừng thông xem sao. Tôi sẽ giao lưu thêm với Cụ rồi báo cho gia đình tiếp…” .

Cả buổi sáng công việc vẫn chỉ tập trung đào và theo dõi nhưng chưa thấy có dấu hiệu gì đặc biệt.

Gương mặt mọi người đã bắt đầu hiện rõ sự mệt mỏi, gượng gạo cố nén. Bầu không khí thì như đặc lại, căng thẳng. Mắt ai cũng hoa lên. Biển thì vẫn bình thản vỗ sóng ầm ầm. Trên trời nắng vẫn như đổ lửa. Cát trắng nóng rẫy làm bỏng rộp những bàn chân. Cả vùng mũi Con Dương lỗ chỗ những vũng nước lớn như những hố bom.

Gọi điện cho nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư, Tuấn được chỉ đạo thêm “Cứ đào mở rộng sang hướng tây nam khoảng 3 – 5m nữa sẽ tìm thấy xương của Cụ“. Lời chỉ dẫn của nhà ngoại cảm như tiếp thêm sinh lực cho mọi người. Thời gian như chậm lại. Cả đoàn lại lao vào việc với một quyết tâm lớn. Đoàn đã đào sâu thêm được 6m, dài 10m nữa, cả một núi cát sừng sững mà vẫn chẳng thấy gì. Tuấn gọi điện cho nhà ngoại cảm. Thầy Lư nói “Đã đào hết diện tích tôi nói chưa?“. Tuấn quả quyết “Dạ, đã đào hết khu vực Thầy yêu cầu rồi ạ” và nhanh nhẩu “Thế Thầy thấy Cụ em như thế nào ạ?”. Nhà ngoại cảm bảo: “Hôm qua trông vẻ mặt Cụ tươi tỉnh, phấn khởi lắm. Nhưng hôm nay thấy Cụ cứ rầu rầu. Không biết có phải vì mình đã bỏ sót chỗ nào đó không? Hay đào chưa tới! Tôi e là…“.

Nghe nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư nói xong, cả gia đình anh Phương hoảng thật sự. Nhìn ai cũng đen như cột nhà cháy rồi, vậy mà… Lúc này thì tâm trạng mọi người đã thật sự rất bi quan, mệt mỏi, lo lắng và tỏ vẻ hoang mang lắm.

Thời gian trôi qua thật nặng nề, nhưng cả nhà anh Phương vẫn quyết tâm “Chưa tìm thấy cốt thì chưa về. Giả thiết nếu đã cố gắng hết sức mà vẫn không tìm được thì gia đình ta sẽ bốc một nắm cát tại đây đưa về để thờ”.

Tuấn nhanh nhẩu rút điện thoại ra tìm số điện thoại các nhà ngoại cảm khác, hi vọng có thêm được manh mối gì… Gọi cho cô Nguyện, sau khi nghe Tuấn trình bày, cô nói: “Đúng vị trí rồi đấy. Cứ triển khai đào theo hướng Đông Nam đi, chắc chắn sẽ thấy cốt”. Cả đoàn lại bắt tay vào việc. Khoảng 10giờ30, trời vẫn đang nắng nhưng lại lácđác có mưa. Đào một lát, Tuấn lại gọi cô Nguyện, lần này thì cô nói: “Nhìn theo hướng Tây Nam có thấy một chạc ba cây gỗ giống hình cái súng cao su không?“. Tuấn thưa: “Có thấy ạ”. Cô Nguyện bảo tiếp: “Vậy thì hãy đào theo hướng Tây Nam, Tây nhiều Nam ít. Chiều nay chắc chắn sẽ thấy“. Cả đoàn lại tiếp tục đào theo hướng mới. Anh Phương lúc này rất bối rối. Đúng 11giờ anh lẳng lặng ra thắp hương thì cảm nhận thấy gai gai người rồi anh bỗng ngồi khóc tu tu như trẻ nhỏ…

Ăn cơm trưa xong, mọi người lại tiếp tục đào. Tuấn gọi cho nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư thì thầy vẫn khẳng định: “Cứ theo hướng Tây Nam mà đào tiếp“.

Chiều 14giờ30, Tuấn lại gọi cho cô Nguyện thì bị mắng: “Gia đình đang dùng máy để đào phải không? Dừng lại ngay. Đi tìm hài cốt mà dùng máy thì không thể tìm được đâu. Bây giờ hãy sàng chỗ cát đã xúc đi. Xương cốt Cụ ở hết trong đó rồi“.

Nghe lời cô Nguyện, Tuấn truyền đạt lại cho cả đoàn biết. Đoàn lại huy động phương tiện để sàng cát. Trời lại mưa lâm thâm. Đến khoảng 15giờ30 đoàn tìm được mảnh xương đầu tiên. Đó là một mẩu xương được dính với một đoạn rễ cây thông rất khó thấy. Qua năm tháng, nhựa thông bám vào xương khiến cho mảnh xương chuyển thành màu tro đen, bị lẫn với lòng đất đen không dễ gì thấy rõ. Nhưng cầm mảnh xương trong tay, anh Phương có một cảm giác khác lạ ngay. Để chắc chắn, anh Phương (có lẽ do bệnh nghề nghiệp chăng?) liền điện thoại luôn cho 3 nhà ngoại cảm để đối chứng thông tin. Đầu tiên là chị Thống – một người thân của gia đình ở Hải Phòng (cũng có khả năng tìm mộ), tiếp đến là nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư và Nguyễn Thị Nguyện. Tất cả 3 người đều tả vanh vách hình thù mảnh xương, màu sắc xương giống hệt nhau. Chưa hết, anh Phương còn dùng biện pháp nghiệp vụ chích máu ở đầu ngón tay để nhỏ vào xương. Giọt máu vừa rơi xuống lập tức thấm hút ngay vào mảnh xương. Cẩn thận, anh chích thêm máu thì vẫn vậy. Vừa hay, nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư cũng gọi tới nói sang sảng “Cụ vừa báo cho tôi biết con trai cụ vừa thử huyết thống bằng máu xong. Cụ nhờ tôi nhắn lại với anh Phương rằng: Đó đúng là xương của tôi rồi“.

Liền sau đó, anh Phương còn liên lạc với chị Thống thì nghe nói: “Trong 3 người nhà mình hôm nay đã có ai bị đau chân chưa?” Anh Phương đáp “Lúc nãy ở chỗ tìm thấy cốt, em vừa bị sụt chân, giờ vẫn còn đau lắm”. Chị Thống nói tiếp: “Vậy là đúng xương của Cụ nhà ta rồi đó!“. Anh Phương vẫn chưa thôi, hỏi tiếp: “Liệu còn cách nào khác để phân biệt nữa không hả chị?”. Chị Thống bảo: “Anh hãy đốt một nắm hương cắm vào đúng chỗ vừa tìm thấy cốt, nếu lát nữa hương tàn anh ra xem mà thấy chân hương xoà ra như hình dẻ quạt, rồi anh ra chỗ bát hương cũ mà gia đình vẫn thắp hằng ngày cũng thấy hiện tượng tương tự là không còn nghi ngờ gì nữa. Đó chắc chắn là cốt của Cụ!“.

Xác định xong, anh Phương cùng vợ và Tuấn chuẩn bị lễ để xin cám ơn Thần Biển và các linh thần đã giúp đoàn tìm thấy mảnh hài cốt đầu tiên của Ba mình. Gia đình rất cẩn thận bày lễ trên một phần đất cao ráo, cách xa mép sóng chừng 2m. Xong đâu đấy, anh Phương bắt đầu lầm rầm khấn vái. Cả đoàn đang cúi đầu lễ, bỗng một con sóng lớn chồm lên mâm, ngoạm toàn bộ hoa quả, vàng mã cuốn ra xa. Tuấn theo phản xạ định chạy với theo vớt lên. Nhưng anh Phương đã kịp kéo lại, anh nói nhỏ: “Các Thần đã nhận rồi đấy!”.

Ngày thứ năm (19-4-2009 tức 25-3 âm lịch). Sáng sớm, cả đoàn lại bắt tay vào việc với một tinh thần hăng hái đặc biệt. Việc tìm thấy mảnh xương hông thật sự đã khích lệ khí thế lạc quan trong toàn quân. Chỗ này máy xúc rê cát, chỗ kia tay cào tay bới, tay sàng tay sẩy, tay lượm cát lần tìm. Cả một vùng rộng lớn, lỗ chỗ những hố nước trong xanh, có nhiều hố rộng hơn 100 m2. Nắng vẫn chan chan. Cả đoàn hôm nay có hơn 100 con người lại cần mẫn kiếm tìm. Nghĩa tình đồng đội và tình huyết thống keo sơn hun đúc và thôi thúc lòng quyết tâm của mọi người. Những đống cát to sụ, cao bằng 3 thân người dần dần được hạ thấp.

Trời Phật đã không phụ lòng người kiên gan, bền chí. Đúng 15giờ30, các chiến sĩ tìm được một mẩu xương đùi rất đẹp. Không tả hết niềm sung sướng của gia đình anh Phương và toàn đoàn. Nó như luồng gió mát rượi xua tan mọi mệt nhọc. Ai nấy đều phấn chấn, hăng hái, khoẻ ra. Cẩn trọng và miệt mài, rồi lần lượt các mảnh xương dần dần lộ ra: xương cánh tay, xương đòn vai, xương ức…Tiếp tục sàng sẩy và vê từng nắm cát, các phần xương cơ bản của các bộ phận cơ thể của Cụ đã khá đầy đủ. Vừa hăng hái sàng sẩy, Tuấn vừa phấn khởi nói với anh Phương: “Đây chính là “cái duyên” mà cô Nguyện nhắn nhủ cháu hôm nào đấy, chú ạ…”.

Tới 5 giờ chiều đoàn đã tìm thấy hầu hết các phần xương của cơ thể liệt sĩ, tuy nhiên phần xương sọ vẫn chưa thấy đâu. Gia đình anh Phương rất lo lắng vì theo các nhà ngoại cảm thì vẫn có, mà phần xương này rất quan trọng, phải tìm cho bằng được.

Ngày thứ sáu (20-4-2009 tức 26-3 âm lịch). Đoàn bắt tay vào công việc từ 7giờ. Thỉnh thoảng lại thấy thêm được vài mẩu xương nhỏ lấp lánh như những hạt ngô vàng óng. Khoảng 10 giờ trời lại lâm thâm mưa.

Tuấn gọi điện cho nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư, thầy nói: “Đang có một anh bộ đội lại mặc quần áo hoa đứng gần đó phải không? Mà sao anh đó bị chân thọt thì phải“.Tuấn đáp: “Không có ai mặc quần áo hoa, mà chỉ có người đang mặc đồ rằn ri, chân đứng cao thấp do địa hình đất khác nhau thôi Thầy ơi!”. Nhà ngoại cảm Lư tiếp lời: “Cụ đang đứng vịn tay vào vai đồng chí ấy đấy. Nói với đồng chí ấy là có mặt đồng chí ấy, việc tìm kiếm sẽ nhanh thôi. Đào ngay dưới chân người đó, sẽ thấy tiếp“. Lập tức đoàn tập trung đào phần đất nhà ngoại cảm chỉ nơi đồng chí Hiền vừa đứng thấy ngay một mảnh xương nữa. Đó chính là một mẩu của hộp sọ, phần sau gáy. Liên tiếp còn ba mẩu của xương đỉnh đầu bé bẳng ngón tay út cũng được đoàn tìm thấy. Đến 15giờ30 chiều, anh Phương gọi cho các nhà ngoại cảm để hỏi thông tin xem đã hết cốt chưa thì được biết Liệt sĩ đã cho phép gia đình nghỉ vì vẫn còn nhưng xương bé lắm khó tìm thấy, sợ con cháu vất vả. Tuy nhiên, các nhà ngoại cảm đều nói nếu tìm tiếp tới 17 giờ5 thì khả năng còn thấy nữa. Cả đoàn quân cùng gia đình vẫn tiếp tục sàng cát. Lần lượt có thêm các mảnh xương cổ tay, vài mẩu nhỏ không rõ của bộ phận nào. Lúc này, ước chừng đã tìm thấy hết cốt xương, anh Phương hô mọi người nghỉ tay. Liền ngay đó, anh Phương gọi điện thông báo và nói lời cảm ơn tất cả các nhà ngoại cảm dù ít dù nhiều đã sẻ chia, góp công sức cho việc tìm kiếm thành công hài cốt của Ba mình (chị Thống, anh Nhã, chị Năm Nghĩa và đặc biệt là hai nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện, Nguyễn Văn Lư). Tất cả các nhà ngoại cảm đều hoan hỉ chia vui với gia đình anh.

Duy nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư thì nói: “Sao gia đình đã vội nghỉ sớm thế? Còn một đống cát nhỏ bên phải nữa, tiếp tục sàng đi!“. Quay ra, đúng là có một khối cát nhỏ nằm chơ vơ đang bị bỏ sót. Anh Phương lại báo mọi người cố sàng hết. Sàng đến mẻ cuối cùng thì phát hiện thêm được một cái răng hàm trắng tinh óng ánh dưới nắng chiều. Kì diệu thay. Anh Phương mừng rơn, gọi điện báo nhà ngoại cảm. Thầy nói: “Bây giờ thì nghỉ được rồi. Chúc mừng gia đình nhé! Cụ vui lắm. Cụ nhắn anh cho Cụ gửi lời cảm ơn anh Hiền và các chiến sĩ nhé!“.

Anh Phương ngẩn tò te: “Sao Thầy biết có anh Hiền?”. Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư tiếp: “Cụ đang nói chuyện với tôi“. Anh Phương nhanh ý chuyển máy cho đồng chí Hiền là Chỉ huy trưởng của Tiểu đoàn 563 – một tiểu đoàn lính thuỷ đánh bộ (Tiểu đoàn anh hùng) đã bao ngày qua cùng chiến sĩ và gia đình phơi mình trong nắng, gió, cát để sàng lọc, tìm từng mẩu xương nhỏ của liệt sĩ, lúc này đang bận tập hợp điểm danh chiến sĩ để chuẩn bị rút quân. Chưa kịp hiểu gì, anh Hiền đã nghe nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư nói: “Anh Hiền ơi, anh hùng Nguyễn Văn Hiệu chuyển lời cảm ơn tới anh và toàn thể các chiến sĩ đã nhiệt tình giúp đỡ con cháu Cụ tìm được hài cốt cho Cụ thành công“.

Sửng sốt đến không kịp cảm ơn cả nhà ngoại cảm, anh Hiền chỉ kịp “Dạ” một tiếng. Anh quay ra hỏi anh Phương: “Anh vừa nói tên tôi cho nhà ngoại cảm đấy à?”. Anh Phương trả lời: “Không, có gì liên quan trong các câu chuyện đâu mà tôi nói tên anh”. Cúp máy điện thoại, lặng thần mất mấy giây, anh mới quay ra toàn quân lúc này đang xếp hàng, dồn mắt nhìn anh chờ lệnh. Rồi anh Hiền hướng về cả tiểu đội, nói to: “Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu vừa gửi lời cảm ơn tất cả các anh em chiến sĩ chúng ta”. Và anh hô to: “Tất cả. Nghiêm! Một phút mặc niệm kính cẩn chào Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu bắt đầu!”. Không khí toàn đoàn lúc này lắng lại, linh thiêng. Ai ai cũng trào dâng một cảm xúc nghẹn ngào, những người chiến sĩ xúc động nâng vạt áo dụi mắt… Lúc này trời chiều tự dưng mát mẻ hẳn.

1

(Lễ truy điệu lần thứ hai cho Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu
tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP. Hải Phòng)

Bất ngờ, nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư lại gọi điện đến, nói “Gia đình hãy cúng cho Liệt sĩ một bộ quần áo giấy“. Anh Phương vừa quay ra nói với mọi người: Giữa biển đảo này, tìm đâu ra quần áo giấy bây giờ? Nhưng liền sau đó, nhà ngoại cảm lại nói tiếp: “Xin lỗi anh, Cụ vừa trách tôi sao lại bảo dâng tôi đồ mã. Gia đình hãy cúng cho Cụ một bộ quân trang thật, có đầy đủ quân hàm quân hiệu cho Cụ hẳn hoi!“. Nghe xong, anh Phương trình bày nguyện vọng của Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu với đồng chí Hiền. Anh Hiền lập tức truyền lệnh cho Hậu cần cấp phát ngay một bộ quân trang mà chưa cần các bước thủ tục cần thiết (bình thường, để xuất quân trang, qua được các bước thủ tục cần thiết cũng phải mất ít nhất một ngày). Lúc này trời đã tối. Về đến doanh trại hải quân, ăn tối xong chỉ 45 phút sau, trong tay anh Phương đã có đủ một bộ quân trang Hải quân mang cấp bậc Trung uý để mai dâng cúng cho Ba mình.

Ngày thứ bảy (21-4/2009 tức 27-3 âm lịch). Gia đình anh Phương cùng các chiến sĩ, mỗi người một việc cùng nhau chuẩn bị bày lễ cám ơn Thần biển và các vị Thần Thổ địa, thỉnh hương hồn Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu đồng thời nói lời cảm ơn, tiễn biệt các vong linh bị tai nạn đắm tàu thuyền phiêu bạt nơi đây, bao năm đã kề cận sẻ chia với liệt sĩ.

Làm lễ xong cũng hết buổi sáng. Giông bão bỗng nổi lên ầm ầm. Trời đất như chuyển mình với những dấu hiệu rất lạ. Cả gia đình anh Phương rưng rưng cảm động không nói nên lời bên cạnh các cán bộ chiến sĩ của Tiểu đoàn Hải quân anh hùng đã trọn một tuần lễ không quản gian khó, chung sức chung lòng với gia đình tìm được hài cốt của Anh hùng.

Ngày 29-4-2009 (tức 05-4 âm lịch) Hải Phòng bắt đầu vào hạ. Nhưng khi đoàn cán bộ của Liên hiệp UIA và các nhà ngoại cảm từ Hà Nội về đất Cảng để dự lễ truy điệu Anh hùng Nguyễn Văn Hiệu thì trời đổ mưa rào, không khí mát mẻ lạ thường. Trên đường đi, chúng tôi được nghe Tuấn say sưa kể lại toàn bộ hành trình đi tìm hài cốt của Anh hùng. Dù đã quen với những câu chuyện về phép mầu vi diệu của tâm linh, chúng tôi vẫn không khỏi bùi ngùi và kinh ngạc về những câu chuyện nhỏ xung quanh sự hiển linh của liệt sĩ. Tuấn nói: “Buổi tối sau khi tìm xong cốt, Cụ còn dặn dò nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư nhắn con cháu chọn ngày giờ làm lễ truy điệu vào đúng hôm nay đấy ạ”. Cụ còn nói thêm “Hôm đó trời cũng phải tuôn nước mắt!”. Mà đúng là trời cứ mưa lã chã. Suốt dọc con đường trước căn nhà nhỏ của gia đình anh Nguyễn Đình Phương những vòng hoa nối đuôi nhau chạy dài gần kín cả con phố. Hết buổi sáng, xong các nghi thức thủ tục phúng viếng tại nhà, đoàn xe rước linh cữu của Anh hùng đi về phía Nghĩa trang của Thành phố Hải Phòng. Vừa đến cổng nghĩa trang trời chợt hửng những tia nắng vàng hanh khiến cho khu nghĩa trang như được dát vàng nhẹ, nắng chiếu lên những hàng cây lấp lánh sao. Cho tới khi đại diện chính quyền và đơn vị Hải quân đọc lời truy điệu và gửi gắm những tình cảm tri ân tiễn đưa Anh hùng về cõi vĩnh hằng thì trời lại đổ mưa rào rào…Đây là lần thứ hai gia đình và đồng đội của Anh hùng làm lễ truy điệu cho anh. Lần thứ nhất là vào năm 1978, khi ấy tiễn đưa anh mà gia đình, vợ con anh, đồng đội anh phải đau xé ruột vì nghĩ rằng thân xác anh đã bị hoà tan vào lòng biển khơi…

1

(Các đồng đội Tàu không số của Liệt sĩ Nguyễn Văn Hiệu)

Cùng đi với đoàn Liên hiệp Khoa học UIA về dự lễ truy điệu Liệt sĩ, có cả các nhà ngoại cảm. Khi vừa bước vào để làm lễ và đi vòng quanh linh cữu để tiễn biệt Anh hùng, nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Lư nói nhỏ với đoàn: “Liệt sĩ đang đứng bên phải linh cữu chào mọi người và nói lời cám ơn chúng ta đấy!“. Quả thật, vừa mới đấy chúng tôi cũng đã cảm thấy gai người như có dòng điện chạy qua… Một mối giao cảm mà bản thân đã được trải nghiệm nhiều trong quá trình công tác ở lĩnh vực tâm linh.

Ngọc Anh

| Mục lục | Bài tiếp theo |

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*
*